Showing posts with label Xã hội dân sự. Show all posts
Showing posts with label Xã hội dân sự. Show all posts

Wednesday, 2 April 2014

Howl - A Controversial Poetry Collection

Văn Việt đăng bài dưới đây (của David Perlman, bản dịch Hoàng Hưng) như một chỉ dẫn cho cách xử lý đối với luận văn của bạn Đỗ Thị Thoan. Theo lý, và ở nơi nào đó, thì có thể là thế. Nhưng, Hoàng Hưng, một nhà báo, nhà thơ, người đã đọc vạn quyển, hẳn cũng thừa biết chuyện không xảy ra ở xứ này. Bời vì, đã từng có Nhân văn-Giai Phẩm dai dẳng từ 1956 qua 1958 kéo dài đến tận những năm cuối thế kỷ XX. Bởi chính Hoàng Hưng cũng đã phải ngồi tù vì bản thảo thơ của Hoàng Cầm, lại một nhân vật Nhân văn không bị tù cùng thời với Nguyễn Hữu Đang, Thụy An, Minh Đức, hay Phùng Cung, mà bị tù vì cái bản thảo thơ Hoa Lá Quả của chính ông chứ không phải 'đạo' của ai. Bởi cái xứ này đã đóng chết trong nhận xét của cụ Hoàng Ngọc Hiến, nó thế. Còn bởi không ở đâu ta nghe nhiều về 'diễn biến hòa bình' 'luận điệu của thế lực thù địch' như ở đây khiến phải có cả một Hội đồng lý luận cấp quốc gia để 'ngâm-kíu' mọi vấn đề nhằm bảo vệ người dân ngây thơ vô tội (dịch chữ innocent) khỏi mọi thé nọc độc tư tưởng.

Còn bài thơ trong bài (Howl) của Allen Ginsberg thì ở đây.

             Pháp quyền Mỹ đã xử tội một tác phẩm “dâm ô, bẩn thỉu”                  như thế nào?

Monday, 17 March 2014

Cái gì đây?

Nền báo chí cách mạng VN :-( :-)

Monday, 3 March 2014

Vận động thành lập Văn đoàn Việt Nam (độc lập)

Liệu đây có phải là một Văn bút Việt Nam (PEN Việt Nam) mới? Liệu nó có được thành lập như lời kêu gọi và có thể hoạt động được hay sẽ bị chính quyền gây khó dễ?

Tuyên bố Vận động thành lập Văn đoàn độc lập Việt Nam

Sau năm 1975, kết thúc một thời kỳ lịch sử kéo dài hơn trăm năm, đất nước cần một cuộc phục hưng dân tộc căn bản, mà nền tảng là phục hưng văn hóa. Tiếc thay công cuộc cần thiết và nghiêm trang ấy đã không diễn ra như mong đợi. Trái lại văn hóa Việt Nam ngày càng suy thoái nghiêm trọng, lộ rõ nguy cơ đánh mất những giá trị nhân bản căn cốt nhất, uy hiếp đến cả sự tồn vong của dân tộc.
 Những người viết văn tiếng Việt không thể nói rằng mình hoàn toàn không có phần trách nhiệm về thực trạng đó. Một trong những chức năng quan trọng nhất của văn học là thức tỉnh lương tri và bồi đắp đạo đức xã hội. Trong bước ngoặt lớn này của lịch sử, văn học Việt Nam đã không làm đúng được vai trò của mình.
Văn chương Việt Nam yếu kém có nguyên nhân chủ quan trước tiên thuộc chính người cầm bút là sự thờ ơ đối với trách nhiệm xã hội, vô cảm trước thời cuộc, quan trọng hơn nữa là thiếu độc lập tư duy, từ đó mà tự hạn chế năng lực sáng tạo.
Về mặt khách quan, một xã hội như chúng ta đang có, trong đó các quyền tự do cơ bản của con người thực tế bị vi phạm trầm trọng, đương nhiên đè nặng lên tâm lý sáng tạo của người cầm bút, làm mờ nhạt và tắt lụi các tài năng. Quyền tự do sáng tác và tự do công bố tác phẩm đang là đòi hỏi sống còn của từng nhà văn và của cả nền văn học. Không có những quyền tự do tối thiểu đó thì không thể có một nền văn học đàng hoàng.
Một thể chế tổ chức đời sống văn học nặng tính quan liêu và bao cấp càng làm nặng nề thêm tình hình, đồng thời lại không tạo được mối liên kết lành mạnh giữa những người viết để nâng đỡ và thúc đẩy nhau trong công việc, hỗ trợ nhau trong khó khăn.

Sunday, 16 February 2014

đây nền báo chí cách mạng Việt Nam

Vẫn miệng lưỡi ông Nguyễn Thế Kỷ.

Ban Tuyên giáo TW và Bộ Thông tin & Truyền thông họp Giao ban báo chí

(Sáng thứ Ba, 11-12-2012, trích phần liên quan Biển Đông)
Nguyễn Thế Kỷ (Phó ban Tuyên giáo TƯ): Cái việc mà cái tàu Bình Minh 02 bị đứt cáp ấy. Thì cái việc này là việc mà hai cái tàu giã cào của Trung Quốc chạy phía sau gây đứt cáp, chứ không phải là cắt cáp. Cái chuyện này chúng ta đã nói với nhau rồi. “Cắt” hay là “đứt” cáp thì hai cái chuyện này bản chất nó khác nhau, bằng hai cái động tác nó khác nhau, và bản chất nó khác nhau. Ở đây không phải là chúng ta sợ chúng ta nói chệch đi, mà thực sự nó là như thế.
Và để các đ/c có đầy đủ thông tin, một cách rất là chính xác, đầy đủ, toàn diện, thì chúng tôi đã mời đại diện Bộ Ngoại giao để nói chuyện với các đ/c. Cùng với anh Lương Thanh Nghị, thì còn có đại diện bên Bộ của bên Bộ Ngoại giao và đ/c Bộ trưởng nữa, đến và nói chuyện …
Và chúng tôi thiết nghĩ là các cơ quan chủ trì báo chí đã dày công như thế, đã mời như thế, đã đến báo cáo với các đ/c, thì các đ/c phải tuân thủ. Đây là nguyên tắc.

Thursday, 16 January 2014

Lộc 'Vàng'

A blues singer spent 10 years in a North Vietnam prison for singing about love




Credit: Christopher M. Johnson
Nguyễn Văn Lộc takes the stage several nights a week at his cafe, performing many of Vietnam’s most popular love songs, in a style called "nhạc trữ tình," which means "romantic music."
During its war with the United States, North Vietnam wasn't just concerned with how the frontline battles were going, or the US air raids on its capital city. The communist leaders were also worried about what its citizens were singing.

Player utilities

00:00
00:00

The North Vietnamese government only wanted songs that encouraged people to fight for the nation. So most other music was banned, especially love songs.
That is how Nguyễn Văn Lộc ended up spending a decade in prison.

Wednesday, 2 October 2013

nghe ra ngậm đắng nuốt cay thế nào

Phát biểu của ông Nguyễn Xiển, Tổng Thư ký Đảng Xã Hội Việt Nam, về việc 'kết thúc hoạt động' của Đảng Xã hội, đăng trên blog Quê Choa.

Ông Nguyễn Xiển nói về việc kết thúc hoạt động đảng Xã hội VN


Nguyễn Xiển
ông Nguyễn Xiển
 “ Về việc Đảng Xã hội kết thúc hoạt động cũng có nhiều ý kiến khác nhau.

Một số người trong chúng tôi suy nghĩ rất nhiều, nhất là băn khoăn về thời điểm kết thúc hoạt động, lo rằng việc giải thể một đảng chính trị lâu năm liên minh với đảng Cộng sản vào gouwax lúc này sẽ lợi bất cập hại, sẽ có ảnh hưởng tiêu cực đến việc mở rộng đại đoàn kết dân tộc trong giai đoạn mới, động viên lực lượng trí thức, thực hiện hòa hợp dân tộc, huy động mọi người Việt Nam sống ở nước ngoài, không phân biệt lý do và quá khứ, góp phần tích cực vào sự nghiệp làm cho dân giàu nước mạnh, nhanh chóng tiến lên công nghiệp hóa và hiện đại hóa.
Chúng tôi nghĩ rằng diễn biến tình hình càng phức tạp, việc phát sinh các ý kiến khác nhau là khó tránh khỏi, càng cần có nhiều diễn đàn có tổ chức để có chỗ trình bày, thảo luận, thuyết phục lẫn nhau, tìm ra các điểm tương đồng.

Có nhiều kênh thông tin bao giờ cũng tốt hơn cho lãnh đạo, cho dân chủ, tự do tư tưởng. Chúng tôi cũng cho rằng những nhược điểm của đảng Xã hội như cơ sở tổ chức nhỏ hẹp, số lượng ít ỏi, tuổi tác cao hoàn toàn có thể khắc phục được nếu có một chính sách rộng rãi thổi cho nó nguồn sinh lực mới.
Cuối cùng, chúng tôi phải đi đến quyết định kết thúc hoạt động của đảng Xã hội. Vì có nhiều sức ép, không những các đảng viên Cộng sản nằm trong tổ chức của chúng tôi ráo riết hoạt động cho mục tiêu đó mà một số vị lãnh đạo của Đảng, của Mặt trận cũng muốn như vậy. Một vị lãnh đạo cao cấp của Đảng đoàn Mặt trận trong dịp tết 1988 đã đến tận nhà tôi để thuyết phục chuyện này. Từ trước tới nay, chúng tôi vốn ủng hộ Đảng lãnh đạo, nay không muốn làm điều ngược lại. Vả lại, điều tôi mong ước là nếu tồn tại đảng Xã hội thì phải thực sự hoạt động, chứ không nên thiên về vai trò chậu cảnh trong vườn hoa. Trong điều kiện nước ta, không có sự đồng tình của đảng Cọng sản điều đó khó mà làm được.

Cho nên, nói thật lòng, có những thời kỳ đi họp Mặt trận làm tôi ngán ngẩm hơn là thích thú.

Tôi nghĩ, vấn đề hòa hợp dân tộc, vấn đề dân chủ bảo đảm các quyền công dân, vấn đề điều hòa lợi ích giữa các thành phần kinh tế vẫn còn rất lớn trong tình hình nước ta hiện nay, chưa nói đến các vấn đề tôn giáo, dân tộc ít người. 

Tuy nói nhiều đến vai trò chiến lược của Mặt trận ở nước ta nhưng tôi thấy trong thực tế vẫn là một thứ bánh xe thứ tư, thứ năm rất khó đứng được ngang hàng trong bộ máy nhà nước, rất khó làm được nhiệm vụ nòng cốt cho dân chủ từ dưới lên, từ các tầng lớp nhân dân rộng rãi. 

Thế giới đã và đang thay đổi rất nhiều và rất mạnh, không thể dừng lại ở tư duy cũ, ở đỉnh cao trí tuệ cũ mà hòng giải quyết tốt mọi chuyện “…

 (trích từ sách GS Nguyễn Xiển- cuộc đời và sự nghiệp, NXBHNV 2007, trang 144,145,146.)

Cảm ơn nhà thơ Thạch Quỳ đã gửi cho Quê Choa tài liệu này

Monday, 9 September 2013

Điều gì đang xảy ra? What's happening?

Chuyện gì đang/đã/sẽ còn xảy ra ở Mỹ Yên, xã Nghi Phương, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An?

Các thông tin thật mâu thuẫn?

Ai sẽ là người giúp kiểm chứng thông tin?

Sunday, 4 August 2013

Nhã Thuyên 'mở' miệng

Nhã Thuyên đã 'mở miệng' về 'vụ luận văn' của Đỗ Thị Thoan. Hay.

Hầm bà lằng. Hầm bà lần. Hầm (của) bà Lần. Hâm ba lần. Hâm (kiểu) bà Lần.

Hầm bà lần

IMG_3644
Hầm bà lần
Tôi giả sử rằng, “lựa chọn” là một từ chủ động nhất trong đời sống ngôn ngữ của một con người tự do. Nhưng cả quyền lựa chọn cũng là một sự tự do có ngoại trừ, để nhớ một ý tưởng tôi mượn tạm đâu đó, không biết có liên quan tới Camus: người ta không thoát khỏi sự lựa chọn.
Một lời nói ra bao giờ cũng chứa một nguy cơ với người nói: nguy cơ của việc lời nói được nói ra. Tôi đã lựa chọn sự im lặng hoặc tự cho mình nhã hứng mở lời. Nếu cần viện đến một lý do, thì lúc này, đó là để góp thêm vào việc bày tỏ và thực hành lý tưởng huyên thuyên nhã nhặn của mình.
Trong trận mưa gió ngôn từ làm tốn giấy, tốn mực (in và trời), tốn đất đai báo chí và internet suốt mấy tháng nay, rút cục tôi đã không thể ứng dụng được cách ứng xử của nhà thơ Lê Đạt: người ta đang nói về một Nhã Thuyên nào đó, hẳn không phải tôi. Một người dẫu hết sức muốn tránh ảo tưởng về bản thân, cũng có thể thấy mình quan trọng quá. “Khôn đâu đến trẻ”, tôi hiểu câu tục ngữ của người Việt ta theo nghĩa nhất định người trẻ thì không nên khôn ngoan. Tôi thì nhất định tin rằng tôi còn trẻ.
Lựa chọn viết về Mở Miệng, với tôi, đơn giản nghĩa là tôi đã không chọn viết về Trần Dần, Lê Đạt hay Thanh Tâm Tuyền, Bùi Giáng hay Nguyễn Du Nguyễn Trãi hay Ca Dao. Hẳn nhiên, tôi hiểu rằng, người ta có thể an toàn khi nương dựa và trông đợi vào những điều đang được bảo lãnh, nhưng người ta cũng có thể bình yên khi không tìm cách để được bảo lãnh.
Một hiện tượng thơ là một hiện tượng thơ, bất kể mọi nỗ lực Photoshop nó thì dấu vết của thơ ca vẫn còn đó: bằng những bài thơ đã được viết, những cuốn sách đã ra đời, bằng những con người đang sống hay đã chết vẫn còn đang biết nói năng.
Trong thơ ca, “cấm kỵ” là một từ ngữ vừa cổ xưa vừa tạm bợ. Nếu tôi hình dung cấm kỵ không phải như một cái ngoài ta, mà nằm sẵn trong ta, thì hẳn nhiên, tôi cũng không cần nương dựa vào từ “cấm kỵ” để tán dương sự can đảm hay để miệt thị thói yếu hèn. Nhưng khi thừa nhận những cấm kỵ giả định đang lừng lững trong đời sống và ngôn ngữ của chúng ta, tôi lại thấy ở đó tiềm năng của va chạm và thay đổi. Bởi lẽ, bất cứ khi nào chạm đến những cấm kỵ thì câu hỏi về sự tự do lại được đặt ra. Có giới hạn nào cho sự tự do này không?
Tôi chưa bao giờ có cảm giác ông Midas có đôi tai lừa là một ông vua đáng bỉ vì không dám “nói ra sự thật”. Tôi chỉ thấy một ông lão cô đơn. Cô đơn trong nỗi bất an về đôi tai bất thường của mình. Đòn trừng phạt mà Apollo giáng xuống ông vua tội nghiệp rút cục là vì… xung đột quan điểm thẩm mỹ.
Tôi không nói về nỗi thất vọng, niềm hi vọng, sự cảm kích, thói lãnh đạm, nỗi bất bình, thói cầu an… hay sử dụng các từ ngữ giàu khả năng bày tỏ thái độ xung quanh sự việc này. Nhưng tôi hẳn phải thẳng thắn về thái độ của mình: nếu nhất định người ta phải nói chuyện với nhau trên sự “nhân danh”, nhất là nhân danh những thứ lớn lao như lý tưởng, khoa học, lịch sử, tôi xin được im lặng. Tôi lựa chọn một trạng thái sống không nhân danh gì cả ngoài sự phô bày: ở đó, cái riêng tư, cái nhỏ bé, cái khoái cảm có câu chuyện của riêng nó. Trong sự tìm kiếm những khoái cảm, tôi tin sẽ chảy ra những dòng đậm vị của suy tư và yêu thương, và hẳn cũng sẽ có một chút khe hẹp dành cho những người ham muốn gắn kết và trao đổi.
Và đây có thể là cách ứng xử tôi đã học được từ thơ ca: tôi chưa bao giờ thấy thơ ca muốn là một thứ vũ khí, dù để được bọc vàng trong tay kẻ mạnh hay nằm đợi thời trong tay kẻ yếu. Để lựa chọn không trở thành vũ khí, để không nhận cái vinh hạnh khổ nạn của một vật tế, thơ ca, thường lựa chọn bảo vệ thứ mà nhiều người không tiếc cho đi: sự cô độc tự nó. Thậm chí, thơ, như tôi hiểu, sẵn sàng nhận về mình sự tổn thương, sự không được chia sẻ, không tìm cách che chắn hay gồng mình tự vệ.
Sự cô độc đó có thể gây ra ít nhất một chút quan hoài thiết thân của mỗi người, và có thể trở thành một mối quan tâm chung của cộng đồng, biết đâu.
Lúc tôi viết về thơ Mở Miệng, đó đang là chuyện đang-diễn-ra. Lúc tôi viết xong phần viết của mình, có thể thơ Mở Miệng đã là chuyện của quá khứ. Lúc tôi đang viết những dòng này, tôi tưởng tượng rằng tất cả chúng ta đã đang dần hoá thạch. Tôi chưa biết, có thể cả những bức tượng thạch cao cũng có thể giao tình.
Dẫu thế nào, có những điều đang trôi đi và thay đổi trong cảm giác về sự lặp lại băng giá của tồn tại. Và bất kể vị thế bé nhỏ của văn chương và thơ ca, tôi cũng đã có lúc tin rằng chuyện mua vui cũng được một vài trống canh đôi khi cũng không phải là vô ích.
3.8.2013
Nhã Thuyên

Friday, 2 August 2013

Nhã Thuyên (8+): Chu Giang Nguyễn Văn Lưu et al

Có lẽ phải tìm đọc luận văn của Đỗ Thị Thoan (tức Nhã Thuyên) đã, vì đọc loạt bài của Chu Giang Nguyễn Văn Lưu thấy có nhiều phê phán chính trị (trong đó có khá nhiều ngụy biện) khá nguy hiểm mà không rõ những nội dung mà Chu Giang Nguyễn Văn Lưu phê phán có nằm trong bản luận văn hay không.

http://vanchuongplusvn.blogspot.com/2013/08/ky-cuoi-bao-van-nghe-tphcm-nguyen-van.html

Chú thích: (8+) et al vì trên trang Vanchuongplus này có tổng hợp rất nhiều (không biết đã đủ chưa) bài viết về 'vụ luận văn thạc sĩ văn học 2010 của Đỗ Thị Thoan'.

(KỲ CUỐI) – BÁO VĂN NGHỆ TPHCM – NGUYỄN VĂN LƯU: “VĂN – SỬ BẤT… YÊN”


(VC +Đây là kỳ cuối đăng trên báo Văn nghệ TP HCM (sau khi đã đi được 4 kỳ liên tiếp), nhưng phút chót đã phải bóc bài do có 1 cú điện thoại từ trển xuống. Và sự việc đã lên đến cao trào khi một liên quân đã nhóm họp và liên tiếp những cú ra đòn từ các báo lớn, khiến cho sự việc trở nên nghiêm trọng hơn như lúc ban đầu.
VC + sẽ bàn sâu hơn về cú điện thoại không đúng lúc này… mà vụ việc dường như đã rơi vào vô tăm tích khi đăng ròng rã cả tháng trên Văn nghệ TPHCM mà chẳng ma nào quan tâm. Một dự cảm không hay cho Nhã Thuyên, suốt thời gian đó VC+ đã không điểm bài.
Có mùi nội bộ đấu đá nhau, và tranh thủ tối đa Nguyễn Văn Lưu cũng đầy ma quái khi tập trung vào “Vấn đề ở Khoa Văn ĐH Sư phạm Hà Nội”.
Nhã Thuyên dường như chỉ là cái cớ cho những con sói học hàm đầy trí khôn và móng vuốt cấu xé.
“Tôi không bao giờ hiểu được, một đất nước mà mọi người bình thường có thể yêu thơ ca, nhưng các nhà thơ lại gây sợ hãi???”, và với tư/nhân cách một người thơ, có lẽ chẳng bao giờ Nhã Thuyên có thể lý giải được. Hãy để thời gian sẽ lên tiếng…Trân trọng giới thiệu với bạn đọc kỳ cuối (hụt) trên báo Văn nghệ TPHCM của Chu Giang Nguyễn Văn Lưu. (Văn chương +)

Thursday, 1 August 2013

Nhã Thuyên (7): Nguyễn Hưng Quốc

Một số phân tích của Nguyễn Hưng Quốc, có thể không có cơ sở, nhưng đặt vấn đề dưới nhiều góc độ về 'vụ luận văn thạc sĩ năm 2010 của Đỗ Thị Thoan' (tuy bút danh của ĐTT có thể là Nhã Thuyên, nhưng ký tên một luận văn có tính học thuật thì không thể dùng bút danh Nhã Thuyên, nên để cho 'chính thức', từ đây về sau sẽ gọi 'vụ' này là 'vụ Đỗ Thị Thoan', tuy nhiên vì mọi người đã biết đến bút danh Nhã Thuyên nên vẫn để trên 'tít' và từ khóa cho dễ tìm kiếm.


Vụ án Nhã Thuyên


Nguyễn Hưng Quốc

Suốt mấy tuần vừa qua, trên báo chí trong nước, người ta thấy rộ lên những đợt tấn công nhắm vào luận văn Thạc sĩ của nhà văn Nhã Thuyên (tên thật Đỗ Thị Thoan) một cách ào ạt và dữ dội. Hình như chưa bao giờ, từ năm 1975 đến nay, có một đợt tấn công nào nhắm vào nhà văn được tiến hành với một quy mô rộng lớn và với một mức độ tàn nhẫn đến như vậy.


Các bài phê phán, được viết bởi nhiều người, xuất hiện trên nhiều tờ báo khác nhau, từ trung ương đến địa phương, từ các báo văn nghệ đến các báo thời sự. Bài nào cũng đầy giọng hằn học. Người thì xem đó là một thứ tác phẩm “phản văn hóa”, hoặc nếu là văn hóa, thì đó là thứ “văn hóa phản nhân văn, bất nhân bất nghĩa”. Người thì xem đó là một “công trình ngụy khoa học […] chứa đựng đầy rẫy những sai trái, lệch lạc về quan điểm tư tưởng học thuật và lộn xộn trong phương pháp nghiên cứu.” Người thì cho đó là “một luận văn phi văn hóa, phi đạo đức, phi lịch sử, phi khoa học, phi chính trị”.

Wednesday, 31 July 2013

Nhã Thuyên (5): Phê bình chỉ điểm

Tiếp tục đề tài 'hot' luận văn thạc sĩ năm 2010 của Đỗ Thị Thoan (tức Nhã Thuyên), bài của Phạm Xuân Nguyên, do Quê choa đăng.

Phê bình chỉ điểm

Phạm Xuân Nguyên 

Đây là sự định danh một kiểu gọi là “phê bình văn học” của Nguyễn Văn Lưu đã được tôi nói lên tại diễn đàn của hai cuộc họp quan trọng. Cả hai cuộc tôi đều được mời dự chính thức và được phát biểu chính thức. Cuộc thứ nhất là hội thảo “Nâng cao chất lượng, hiệu quả phê bình văn học” do Hội đồng lý luận phê bình văn học nghệ thuật trung ương và Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức ngày 10/4/2012 tại hội trường Ban tuyên giáo trung ương.

Đến dự cuộc đó có các ông Trương Tấn Sang, Đinh Thế Huynh, và ngồi chủ trì là các ông Nguyễn Hồng Vinh, Đào Duy Quát, Hữu Thỉnh. Khi tôi phát biểu trong phiên thảo luận buổi chiều thì hai vị Chủ tịch nước và Trưởng ban Tuyên giáo trung ương đã không còn ngồi dự. Tôi đăng ký phát biểu và khi lên bục tôi đã mở đầu ý kiến của mình bằng cách nói ngay: bản tham luận “Kinh nghiệm phê bình qua một trường hợp văn học” của Nguyễn Văn Lưu đọc buổi sáng là lối phê bình chỉ điểm.

 Ông ta có quyền lấy trường hợp Nguyễn Huy Thiệp để khảo sát phê bình, nhưng cái lối tập hợp tư liệu các bài viết phê bình xoay quanh tác phẩm của nhà văn này rồi tổng hợp lại thành ra như một hệ thống có tổ chức phân công người định hướng tư tưởng, người viết bài... là có ý đồ xấu, là bóp méo sự thực đời sống văn học, là vu cáo những người phê bình có bài viết ủng hộ hiện tượng văn chương Nguyễn Huy Thiệp hành động như một “tổ chức”.

Cuộc thứ hai là hội nghị lý luận phê bình văn học lần thứ ba do Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức tại Tam Đảo (Vĩnh Phúc) trong các ngày 3-5/6/2013. Nguyễn Văn Lưu đọc bài viết phê phán bản luận văn “Vị trí kẻ bên lề: thực hành thơ của nhóm Mở Miệng từ góc nhìn văn hóa” của Đỗ Thị Thoan (Nhã Thuyên) với những lời quy kết nặng nề.

Nhã Thuyên (4): Hy vọng gì...

Tiếp 'vụ' luận văn của Đỗ Thị Thoan (Nhã Thuyên). Bài của Nguyên Ngọc, theo blog của Thùy Linh, được Quê choa đăng lại.

Lời của (Giáo sư) Nguyễn Đăng Mạnh: Đảng khinh bỉ sâu sắc văn nghệ sĩ. Không sai.

Hy vọng gì...

 Nhà văn Nguyên Ngọc 

Mấy hôm nay dư luận xôn xao vụ luận văn thạc sĩ của chị Nhã Thuyên. Cái đất nước mình thật lạ: thỉnh thoảng, chẳng hiểu sao, lại lui về thời kỳ đồ đá, nhất là trong lĩnh vực tư tưởng văn hóa.

Nhân vụ này, tôi chợt nhớ anh Trần Độ, theo tôi là một người lãnh đạo văn nghệ giỏi và hay đến hiếm hoi từng có được trong suốt quá trình đời sống văn học nghệ thuật của ta trước nay.


Tôi xin kể một chuyện:

Hồi ấy, đầu năm 1979, tôi được điều về làm việc ở Hội Nhà Văn Việt Nam. Anh Độ bấy giờ là Trưởng ban Văn hóa văn nghệ trung ương. Một hôm anh bảo tôi sang chỗ anh chơi, và hỏi về Hội Nhà văn tôi định làm những gì. Tôi nói với anh về ý định, về các kế hoạch trù tính của tôi, và kết luận: với những việc ấy, nếu làm giỏi thì trong mươi năm, dở hơn thì khoảng vài ba mươi năm, hy vọng sẽ nâng cao được mặt bằng chung lên một bước, và trên cơ sở ấy mong có thể xuất hiện một vài đỉnh cao mới…

Anh Độ ngồi im một lúc, rồi nói, châm rãi: Mình tán thành tất cả kế hoạch của cậu, đều đúng và cần thiết… Nhưng có điều mình nghĩ thế này cậu ạ, trong nghệ thuật thường vẫn vậy, muốn có đỉnh cao mới thì bao giờ cũng phải có trường phái mới…, cậu nghĩ coi, có đúng không?…

Monday, 29 July 2013

Bà Tửng Bà Tưng

Mình không theo dõi đầu đuôi cái chuyện Bà Tửng Bà Tưng này, nhưng cách hành xử của chính quyền đã vi phạm nghiêm trọng các quyền tự do của công dân:, theo Hahien's blog:

Sở VH-TT-DL Hà Nội can thiệp trái pháp luật trong vụ “‘Bà Tưng”?

Bà tƯNGTheo Báo Thanh Niên, Sở Văn hóa – Thể thao và Du lịch (VH-TT-DL) Hà Nội đã ra quyết định đình chỉ buổi biểu diễn của “bà Tưng”  dự kiến diễn ra tối 27.7 tại một quán bar.
Thế nhưng, cũng theo bài báo này thì để đề phòng khả năng “lách luật” khi “bà Tưng” vẫn “có thể xuất hiện, có một chỗ ngồi dễ thấy tại quán,… có thể không biểu diễn, nhưng vẫn có thể giao lưu một vài câu chuyện với khách tới đây“, ông Giám đốc Sở Tô Văn Động đã xác nhận một “đoàn liên ngành” đã “làm việc” với quán bar đó và sau cuộc “làm việc” đó thì “việc này hầu như không xảy ra” mặc dù chính bản thân ông cũng khẳng định “điều này không bị coi là phạm luật”.
Như vậy, với việc can thiệp để ngăn cản một hành vi không bị coi là phạm luật, “đoàn liên ngành” kia có phạm luật? Cụ thể là hạn chế quyền hợp pháp của công dân Lê Thị Huyền Anh (Bà Tưng)?
Mình không cổ xúy cho những hành động và phát ngôn lố lăng của Huyền Anh nhưng việc can thiệp của “đoàn liên ngành” nói trên để cô ta không thể “có một chỗ ngồi” hay không thể “giao lưu một vài câu chuyện với khách” tại một quán bar đã tạo ra một tiền lệ nguy hiểm là các cơ quan nhà nước có thể can thiệp nhằm ngăn cản hay hạn chế bất cứ hoạt động hợp pháp nào của công dân.  Không thể sợ không quản lý được thì can thiệp để ngăn cản, cấm đoán như trường hợp này.

Friday, 28 December 2012

XÃ HỘI DÂN SỰ (2) HIẾN PHÁP

Từ tháng 9.2012 đã có bài 1 về XÃ HỘI DÂN SỰ, dự định sẽ viết tiếp bài 2, về HIẾN PHÁP, vì Hiến pháp là đạo luật gốc, là đạo luật cơ bản nhất của một quốc gia, muốn bàn về Xã hội dân sự hay luật pháp thì cần bắt đầu từ Hiến pháp. Thế mà bài 1 đã viết xong từ tháng 9.2012, bài về HIẾN PHÁP chỉ "đặt được mỗi cục gạch" từ trước cả khi Quốc hội họp để bàn về sửa đổi Hiến pháp, nhưng đến nay sau vừa 3 tháng, nhân đang có hứng sau khi viết xong bài 1bài 2 về bàn chuyện pháp luật xung quanh chuyện ông Giáông Hải, nên quyết định quay trở lại viết tiếp bài về Hiến pháp.

Hiến pháp, theo cách hiểu thông thường, và là cách hiểu đúng chứ chẳng sai một tẹo nào, là đạo luật gốc, đạo luật cơ bản nhất của một quốc gia, theo nghĩa là mọi luật hoặc bộ luật khác đều phải dựa trên nền tảng của Hiến pháp và không được phép trái hoặc đi ngược với tinh thần của Hiến pháp. Hiến pháp, vì thế, giống như những bản tuyên ngôn, được ghép lại thành một bản tuyên ngôn chung. Hiến pháp, vì thế, chỉ nên viết ngắn gọn chứ không dài dòng, để dành sự giải thích, diễn giải dài dòng cho các văn bản thấp hơn. Ngoài ra, Hiến pháp cũng cần phải ổn định, chẳng thể cứ thích là lại sửa Hiến pháp, vì như thế giá trị của bản Hiến pháp sẽ không còn.

Monday, 24 September 2012

Phương Bích bị áp dụng hình thức "giáo dục tại địa phương"

Tiếp theo Ts. Nguyễn Xuân Diện, thiết tưởng cũng cần post lên đây quyết định áp dụng hình thức "giáo dục tại địa phương" - một khúc dạo đầu (prelude) đáng kinh tởm cho những gì còn tồi tệ hơn có thể diễn ra nếu "đ́ối tượng" chịu hình thức này còn "ương bướng, không hối cải" - đối với Phương Bích tức Đặng Bích Phượng.







Monday, 10 September 2012

XÃ HỘI DÂN SỰ (1)

Thế nào là một xã hội dân sự?

Về cơ bản, và thật ngắn gọn nhưng thiết tưởng cũng đầy đủ, đó là một xã hội được vận hành, duy trì trên cơ sở tuân thủ luật pháp theo tinh thần "thượng tôn pháp luật". Điều này hoàn toàn phù hợp với những gì mà Việt Nam công bố với thế giới về việc xây dựng một nhà nước pháp quyền, theo tiếng Anh gọi là the rule of law.

Vậy thế nào là một nhà nước pháp quyền?

Theo tinh thần "thượng tôn pháp luật", điều đó có nghĩa pháp luật có vị trí tối thượng, không một cá nhân hay tổ chức nào có quyền "đứng trên" luật pháp, không một cá nhân hay tổ chức nào được "đứng ngoài" "miễn nhiễm" hay không bị chi phối bởi luật pháp, không một cá nhân hay tổ chức nào được tự cho phép mình chính là luật pháp, hay có thể bẻ cong luật pháp theo ý muốn riêng của mình.

Tuesday, 4 September 2012

Xã hội dân sự hay thủ đoạn "diễn biến hoà bình"

Chắc ông Dương Văn Cừ, tác giả cuả bài viết "Xã hội dân sự" - một thủ đoạn "diễn biến hoà bình" trên báo Nhân Dân không ngờ bài viết "vô thưởng vô phạt" cuả mình như biết bao bài "vô thưởng vô phạt" khác trên báo Nhân Dân, Quân Đội (không thuộc về) Nhân Dân hay các báo "lề phài" khác ở xứ sở này, lại bị "ném ̣đá" dữ dội như vậy. Mình thì chẳng có thời gian đâu ăn rồi đi ném đá "bác Cừ", nhưng mình cứ đăng lạì bài cuả bác ấy ở đây kẻo sau này bài kia bị "rút" mất thì thật uổng, dân gian gọi là "khẩu thiệt vô bằng". Mình chỉ thấy đôi chút tự ái thôi, vì blog cuả mình tình cờ làm sao lại được gọi là CÔNG DÂN & XÃ HỘI DÂN SỰ. Không biết "bác Cừ" có định liệt mình vào các "thế lực thù địch" đang âm mưu "diễn biến hoà bình" không. Nếu thế thì thật đáng sợ. Mình sẽ chẵng "ném đá" hay tranh luận gì với "bác Cừ" hay bất cứ "bác" nào khác kẻo lại mang tiếng là phản động thật. Sau bài này cuả "bác Cừ", khi nào rảnh mình sẽ trình bày cho "quý vị và các bạn" theo quan điểm cuả mình, dưới góc độ hoàn toàn cá nhân cuả riêng mình, những gì có thể làm nên một xã hội dân sự, và liệu những quan điểm như thế có thể bị coi là "phản động" hay "diễn biến hoà bình" không hay một XÃ HỘI DÂN SỰ có đáng để theo đuổi không.

Bình luận - Phê phán

"Xã hội dân sự" - một thủ đoạn của diễn biến hòa bình
Cập nhật lúc 02:14, Thứ sáu, 31/08/2012 (GMT+7)
Thời gian qua, việc tác động để hình thành một "xã hội dân sự" (XHDS) ở Việt Nam theo tiêu chí phương Tây đang được một số người cổ vũ và thực hiện. Vậy thực chất "xã hội dân sự" là gì, đây có phải là một trong các phương thức hoạt động nhằm chuyển hóa chế độ mà những thế lực chủ mưu diễn biến hòa bình (DBHB) đã áp dụng thành công ở Ðông Âu, Trung Ðông, Bắc Phi, và hy vọng sẽ thành công ở Việt Nam?
Theo một số học giả và tổ chức nước ngoài, khái niệm XHDS (civil society) xuất hiện sớm nhất ở nước Anh, và được hiểu là việc những con người sống trong cộng đồng. Theo lý thuyết của Scottish (thế kỷ XVIII), XHDS có nghĩa là

Thursday, 6 October 2011

Công đoàn của ai

Công đoàn đại diện cho ai khi có hơn 5.000 cuộc đình công của người lao động xảy ra trong những năm qua nhưng tổ chức công đoàn đứng ngoài cuộc.

Saturday, 6 August 2011

CHHV

Như đã dự đoán, phiên tòa phúc thẩm xử CHHV ngày 2.8 đã y án sơ thẩm ngày 4.4: 7 năm tù giam, 3 năm quản chế.



Nhà cầm quyền chỉ rút kinh nghiệm là không để CHHV xuất hiện trong comlê cavát và chú ý đưa tin, cũng như để cho phiên tòa có vẻ có người dự.

Sau phiên tòa VTV còn dành 15 phút  để nói thêm sự thật về CHHV cho những người còn mơ hồ, nhất là nhiều đoạn nâấn mạnh về thế lực thù địch trong ngoài.
http://media.vtv.vn/Media/Get/Su-that-ve-hanh-vi-vi-pham-cua-Cu-Huy-Ha-Vu-f8fa259bc0.html