Showing posts with label Nguyễn Mạnh Tường. Show all posts
Showing posts with label Nguyễn Mạnh Tường. Show all posts

Monday, 17 March 2014

Trò chuyện với họa sĩ Trần Duy

Họa sĩ Trần Duy, theo Văn hóa Nghệ An.

TRÒ CHUYỆN CÙNG HỌA SĨ TRẦN DUY

  •   TRẦN DUY
  • Thứ bảy, 15 Tháng 3 2014 23:08
  • font size giảm kích thước chữ tăng kích thước chữ
Trò chuyện cùng Họa sĩ Trần Duy
Được tin Họa sĩ Trần Duy qua đời, hưởng thọ 95 tuổi, xin trân trọng giới thiệu đến bạn đọc một phần của cuộc trò chuyện của chúng tôi với Họa sĩ Trần Duy để tưởng niệm ông.
PV: Thưa họa sĩ Trần Duy, chúng tôi được biết ông là Thư ký Tòa soạn báo Nhân Văn và trên báo Nhân Văn đã đăngchùm ba bài phỏng vấn Giáo sư Nguyễn Mạnh Tường (số 1), Giáo sư Đào Duy Anh (số 2), Giáo sư Đặng Văn Ngữ (số 3) về vấn đề mở rộng tự do dân chủ. Xin ông cho biết hoàn cảnh ra đời chùm ba bài phỏng vấn đó như thế nào ạ?
Họa sĩ Trần Duy: Lúc bấy giờ thì tất cả đó là ý kiến của anh Nguyễn Hữu Đang. Chính tôi đã đưa cái chuyện ấy ra bàn với ông Đang: “Bây giờ phải hỏi ai?” Về khoa học thì lúc bấy giờ tôi định hỏi ông Ngụy Như Kontum và một số người khác nữa thì ông Nguyễn Hữu Đang bảo: “Thôi, dẹp đi. Ông làm thế nào mà ông tiếp xúc với ba ông Nguyễn Mạnh Tường, Đào Duy Anh, Đặng Văn Ngữ là tiêu biểu nhất cho kiến thức của thời đại”. Anh Nguyễn Hữu Đang biết rằng tầng lớp lớn nhất ở trong xã hội thì phải kể đến những con người đó. Họ là những cái đỉnh của trí thức.

Monday, 6 August 2012

Nguyễn Mạnh Tường Qua những sai lầm trong Cải cách ruộng đất - Xây dựng quan điểm lãnh đạo

Đăng lại đây phát biểu của Luật sư Nguyễn Mạnh Tường, theo nguồn tại đây, vì tính chất thời sự của những phát biểu này đến nay vẫn còn.

Nguyễn Mạnh Tường
Qua những sai lầm trong Cải cách Ruộng đất - Xây dựng quan điểm lãnh đạo
 1   2 
 
Luật sư Nguyễn Mạnh Tường (1909-1996), năm 23 tuổi đă đậu hai bằng Tiến sĩ Văn khoa và Luật khoa ở Đại học Montpellier, Pháp. Sau khi về nước, ông dạy học tại trường Trung học Bảo hộ (Lycée du Protectorat). Bất mãn vì chính sách kỳ thị của Pháp, ông bỏ nghề dạy ra mở văn phòng luật sư. Năm 1946, ông tham dự Hội nghị Việt-Pháp tại Đà Lạt nhưng không được cử đi dự Hội nghị Fontainebleau. Ông theo chính phủ Hồ Chí Minh kháng chiến chống Pháp tới ngày ký Hiệp định Genève 1954 thì trở về Hà Nội dạy học ở trường Đại học Văn khoa. Với tư cách thành viên của Mặt trận Tổ quốc, L.S. Nguyễn Mạnh Tường đọc bài diễn văn này trong một phiên họp của Mặt trận Tổ quốc ở Hà Nội, ngày 30 tháng Mười, 1956. Cũng nên nhắc lại rằng bài diễn văn này được đọc sau khi Trung ương Đảng hạ lệnh chấm dứt chiến dịch Cải cách Ruộng đất ngày 20.7.1956 và sau đó ban hành các biện pháp sửa sai. Vì bài diễn văn này, ông Tường bị tước hết mọi chức vụ và danh vị nghề nghiệp và phải sống một cuộc đời vô cùng thiếu thốn. Năm 1991, nhân dịp được phép sang Pháp ông đưa cho nhà xuất bản Quê Mẹ ở Paris in và phát hành cuốn sách tự thuật L’excommunié (Kẻ bị khai trừ) năm 1992. Ông trở về Hà Nội và mất năm 1996, thọ 87 tuổi.
Thưa các quí vị,

Hội nghị Mặt trận Trung ương họp để nghiên cứu các sai lầm trong Cải cách Ruộng đất và chính sách sửa chữa sai lầm ấy. Hôm nay tôi được đúc kết trước toàn thể Hội nghị các ý kiến mà trong mười ngày vừa qua tôi đã trình bày trong tổ thảo luận, với tinh thần thận trọng của người trí thức không bao giờ quên trách nhiệm của mình trước nhân dân và lịch sử nước nhà.

Tôi phấn khởi được nghe bản phê bình của Đảng Lao động do ông Trường Chinh đọc trước Hội nghị. Nhưng tôi cũng phải thú rằng lòng phấn khởi của tôi một phần bị giảm đi, vì tôi nhớ lại kết quả tai hại của các sai lầm đã phạm trong công cuộc Cải cách Ruộng đất. Tôi xin phép các vị được kính cẩn nghiêng mình trước kỷ niệm những người vô tội đã chết oan, không phải vì bàn tay của địch mà chính của ta. Trong cuộc kháng chiến anh dũng của ta, những đồng bào đã hi sinh, có thể nói được, chết với trong lòng chan chứa nỗi vui sướng vì chết cho sự nghiệp giải phóng dân tộc khỏi nanh vuốt của địch. Họ chết vì địch, cho ta, đó là cái chết tích cực, cái chết vẻ vang, cái chết oanh liệt mà Tổ quốc ghi nhớ muôn thuở. Trái lại, các người chết oan vì các sai lầm trong cuộc Cải cách Ruộng đất này, lúc tắt thở, cay đắng đau xót vì chết với một ô danh. Chúng ta đã xoá bỏ cái ô danh đó, nhưng con cháu của các nạn nhân tài nào mà không ngậm ngùi? Đau đớn hơn, bây giờ ta làm thế nào mà biến cái khổ cực của người tắt thở thành một niềm an ủi cho họ được?