Từ ít ra là nửa năm nay thỉnh thoảng lại đọc tin về sự khốn cùng của Lê Lựu. Thú thật là không khoái những câu chuyện này, một ông già ở tuổi 70-80 không đếm xỉa gì đến sĩ diện và sẵn sàng để các phóng viên đào bới và đăng tải chuyện lục đục gia đình. Cũng như một vài truyện nghe được từ như người có việc 'giao dịch' với Trung tâm văn hóa doanh nhân gì gì đó của ông.
Chỉ đọc mỗi một quyển Thời xa vắng của ông, còn lại những gì khác của ông thì không đọc. Bời vì được biết cái mẩu tin về thành tích diệt ruồi là 'áng văn' đầu tiên được in của ông, rồi câu chuyện về ông sau khi đi Mỹ về thì đến đâu đâu cũng nói chuyện nước Mỹ. Không khoái.
Về Thời xa vắng, tác phẩm được coi là đáng kể nhất của ông, có nhiều yếu tố tự truyện, nó có thể hấp dẫn vì kể lại câu chuyện đời bế tắc của một người sống theo 'mọi sự sắp đặt của tổ chức, đoàn thể' cho thấy đời sống một thời tại vùng quê, từ đó có thể nhìn rộng ra vào nhiều cuộc đời, vào nhiều vùng quê trên đất nước Việt Nam khốn khổ thời đó. Nhưng về văn chương thì Thời xa vắng, dù là tác phẩm đáng kể nhất, ít có cống hiến về văn chương với lối hành văn kể chuyện lôi thôi, dài dòng, liên tưởng đến khi đọc Cát bụi chân ai, hay Chiều chiều cũng dây cà dây muống của Tô Hoài, nhưng Tô Hoài đây đã ở tuổi 70-80 nên hành văn kiểu ấy cũng còn có thể hiểu được, và Cát bụi chân ai hay Chiều chiều còn có giá trị của tư liệu, phản ánh một phần nào sự thật của một số nhân vật văn học sự hiện đại Việt Nam.
Xem bức ảnh sau đây khi ông già 80 mặc quần đùi để chụp ảnh đưa lên báo, lên mạng cho công chúng thì cũng thấy được con người của Lê Lựu.