Việc gần như đầu tiên của Quốc hội khóa mới (XIII) là thông qua Nghị quyết về tư cách đại biểu quốc hội. 500 đại biểu bỏ phiếu thông qua tư cách của chính mình. Ai mà lại bỏ phiếu loại mình ra chứ.
Đây lẽ ra phải là việc của Ủy ban bầu cử chứ.
Nhưng ở nước mình, nhiều khi Ủy ban bầu cử dễ trở thành một biến thể khác của Quốc hội hay của Ủy ban thường vụ Quốc hội vậy, vì vị Chủ tịch Quốc hội khóa cũ (12) Nguyễn Phú Trọng chính là Chủ tịch Ủy ban bầu cử Quốc hội khóa 13.
Monday, 1 August 2011
Dạy và học Sử - bài của Nguyên Ngọc
Thanks bác Goldmund nên theo gương chép về đây bài này:
Dạy và học sử
Để nhận ra cái biện chứng lạ lùng và tất yếu của lịch sử
SGTT.VN - Trong kỳ thi đại học vừa qua, điểm thi môn sử thấp một cách thảm hại. Nói chung chỉ độ 4% trên điểm trung bình. Nhiều trường có tới 99% điểm dưới trung bình, mà chủ yếu là điểm 0 và điểm 1. Có trường chỉ một thí sinh có điểm 5 là cao nhất. Vẫn biết chuyện dạy sử và học sử từ trước đến nay đã có nhiều vấn đề nhức nhối, nhưng một kết quả như năm nay thực sự làm cho xã hội xôn xao, và làm đau đầu các nhà quản lý giáo dục, các nhà sử học, các thầy giáo, học sinh và cha mẹ học sinh.
Đây là chuyện hết sức nghiêm túc, nên cũng phải nói với nhau rất nghiêm túc
Hãy coi trọng các giá trị tinh thần.
Học sử là nhận ra được biện chứng lạ lùng và tất yếu của lịch sử để mà biết làm người cho xứng đáng người, làm công dân độc lập, tự chủ, sáng tạo, đầy trách nhiệm của nước Việt và của thế giới.
Những biến chuyển thời đại đòi hỏi hơn bao giờ hết phải coi trọng khoa học xã hội nhân văn, trong đó có sử và môn sử (và cả môn văn nữa, mà kết quả vừa rồi cũng chẳng hay ho hơn mấy). Đứng trước những vấn đề như vậy, cách đây mấy năm, trường đại học Harvard của Mỹ đã rà soát lại toàn bộ chiến lược của họ, và nghiêm khắc nhận ra, mặc dù đã cố gắng rất nhiều, họ vẫn còn coi trọng chưa đủ các môn xã hội nhân văn và quyết chuyển hướng mạnh mẽ hơn nữa vào các môn ấy. Bởi vì đối với bất cứ xã hội nào, ở bất cứ thời đại nào, khi khoa học kỹ thuật công nghệ càng phát triển thì càng khẩn thiết hơn, chính khoa học xã hội nhân văn là hết sức cần thiết để giữ cái nền bền chắc cho xã hội và con người. Nó làm cho con người dẫu có khoa học công nghệ cao đến đâu, vật chất nhiều đến đâu, cũng vẫn còn là con người chứ không phải là những cái máy khô cằn, nhất là những cái máy chỉ biết hau háu làm ra tiền và nhai tiền.
Giữ cho nhân loại còn là nhân loại, chứ không là một đống những vật tinh xảo mà vô cảm và vô lương. Một xã hội quay lưng lại với các khoa học xã hội và nhân văn là một xã hội suy đồi.
Một nền giáo dục trong thực tế liệt khối C xuống hạng bét, để cho “chuột chạy cùng sào mới vào khối C”, là một nền giáo dục bế tắc. Và đừng nói rằng điều đó không liên quan gì đến tội ác gia tăng trong xã hội, và cả trong học đường, làm nhức nhối toàn xã hội. Tất nhiên, vấn đề ở đây lớn hơn vấn đề giáo dục, lớn hơn vấn đề của ngành giáo dục, nhưng muốn nói gì thì nói, ngành giáo dục phải chịu trách nhiệm chính. Bởi vì nó được sinh ra, xã hội bỏ tiền mồ hôi nước mắt ra nuôi nó, là để nó làm trước hết công việc ấy: giữ cái nền bình ổn lâu dài vững chãi cho xã hội, cho sự tồn tại và phát triển của xã hội.
Quả đã đến lúc cần rà soát lại một cách căn bản toàn bộ chiến lược của nền giáo dục này; và câu hỏi căn bản, đầu tiên là: nó định chế ra máy hay đào tạo ra người? Nếu đào tạo ra người thì nhất thiết không vì bất cứ lý do gì có thể để mặc cho khối C lủi thủi như vậy, không thể coi kết quả thảm hại của thi sử năm nay là bình thường. Bởi vì đấy không chỉ là chuyện kết quả học sử, thi sử như thế nào, mà là dấu hiệu con người coi nhẹ các giá trị tinh thần và nhân văn!
Học sử là để có cái mà không bất cứ con chuột hiện đại nào nhấp ra được cho ta: nhận ra được biện chứng lạ lùng và tất yếu của lịch sử để mà biết làm người cho xứng đáng người, làm công dân độc lập, tự chủ, sáng tạo, đầy trách nhiệm của nước Việt và của thế giới.
Nhìn vào lõi của vấn đề.
Mấy hôm nay nhiều người đã bàn tán xôn xao về sự cố này, và nhiều ý kiến đã tập trung vào cách dạy và học sử. Chắc đều đúng. Tuy nhiên hình như cũng chưa đến lõi của vấn đề. Hẳn ai cũng biết trong các môn học ở trường hiện nay, bị học sinh sinh viên chán nhất, ghét nhất, do đó cũng học kém nhất, học một cách đối phó nhất, kết quả tất cũng tệ nhất là môn sử và môn văn – cùng một vài môn khác thuộc cái gọi là “chương trình cứng”. Vì sao? Rất đơn giản vì đó là những môn bị chính trị hoá nhiều nhất, nặng nề nhất! Chính trị chắc chắn không có gì là xấu, trái lại là khác. Học chính trị là quá cần thiết, và có thể dạy thật hay. Nhưng sử là sử, văn là văn, chính trị là chính trị, không thể và hoàn toàn không nên lẫn lộn, dùng cái này để làm cái kia, đem cái này làm công cụ cho cái kia. Mỗi môn có chức năng riêng không thể thay thế của nó để làm nên con người ra người.
Học sử, học văn như thế, thú thật đến tôi cũng chán ghét, và đi thi chưa chắc đã được 0,5 điểm như thí sinh tội nghiệp vừa rồi.
Gần đây, giáo sư Ngô Việt Trung, viện trưởng viện Toán học Việt Nam, đã nói rất thẳng thắn: Phải tách khoa học ra khỏi thế quyền. GS Hoàng Tuỵ thì nói: Phải “thế tục hoá”nền giáo dục của chúng ta. Ai cũng biết cuộc cách mạng về giáo dục ở châu Âu đưa đến nền giáo dục hiện đại rực rỡ ngày nay, là kết quả tuyệt vời của cuộc đấu tranh thế tục hoá giáo dục, giải phóng giáo dục ra khỏi kiềm chế lâu dài của nhà thờ. Cần hiểu lời Hoàng Tuỵ trong ý nghĩa đó.
Nhân nói chuyện sử, xin kể điều này, ở Pháp có một tổ chức do các nhà sử học độc lập lập ra, tên là CVUH (Comité de Vigilance face à l’usage public de l’histoire), có thể dịch là uỷ ban Cảnh giác đối mặt với việc đưa lịch sử ra sử dụng trong công chúng. Vậy đó, lịch sử luôn rất dễ bị lợi dụng, thậm chí bóp méo, cắt xén, cắt nghĩa tuỳ tiện bởi các thế lực khác nhau nhằm làm công cụ cho những mục đích phi lịch sử. Ở nhà trường, cảnh giác với lợi dụng này càng phải ráo riết hơn. Học lịch sử cũng tuyệt nhiên không cần nhớ thuộc lòng đến mụ mị bất cứ ngày tháng phiền phức và vô ích nào, khi chúng ta đang sống trong thời đại chỉ cần nhẹ tay nhấp chuột là ra tất cả. Học sử là để có cái mà không bất cứ con chuột hiện đại nào nhấp ra được cho ta: nhận ra được biện chứng lạ lùng và tất yếu của lịch sử, để mà biết làm người cho xứng đáng người, làm công dân độc lập, tự chủ, sáng tạo, đầy trách nhiệm của nước Việt và của thế giới.
Nguyên Ngọc
Dạy và học sử
Để nhận ra cái biện chứng lạ lùng và tất yếu của lịch sử
SGTT.VN - Trong kỳ thi đại học vừa qua, điểm thi môn sử thấp một cách thảm hại. Nói chung chỉ độ 4% trên điểm trung bình. Nhiều trường có tới 99% điểm dưới trung bình, mà chủ yếu là điểm 0 và điểm 1. Có trường chỉ một thí sinh có điểm 5 là cao nhất. Vẫn biết chuyện dạy sử và học sử từ trước đến nay đã có nhiều vấn đề nhức nhối, nhưng một kết quả như năm nay thực sự làm cho xã hội xôn xao, và làm đau đầu các nhà quản lý giáo dục, các nhà sử học, các thầy giáo, học sinh và cha mẹ học sinh.
Đây là chuyện hết sức nghiêm túc, nên cũng phải nói với nhau rất nghiêm túc
Hãy coi trọng các giá trị tinh thần.
Học sử là nhận ra được biện chứng lạ lùng và tất yếu của lịch sử để mà biết làm người cho xứng đáng người, làm công dân độc lập, tự chủ, sáng tạo, đầy trách nhiệm của nước Việt và của thế giới.
Những biến chuyển thời đại đòi hỏi hơn bao giờ hết phải coi trọng khoa học xã hội nhân văn, trong đó có sử và môn sử (và cả môn văn nữa, mà kết quả vừa rồi cũng chẳng hay ho hơn mấy). Đứng trước những vấn đề như vậy, cách đây mấy năm, trường đại học Harvard của Mỹ đã rà soát lại toàn bộ chiến lược của họ, và nghiêm khắc nhận ra, mặc dù đã cố gắng rất nhiều, họ vẫn còn coi trọng chưa đủ các môn xã hội nhân văn và quyết chuyển hướng mạnh mẽ hơn nữa vào các môn ấy. Bởi vì đối với bất cứ xã hội nào, ở bất cứ thời đại nào, khi khoa học kỹ thuật công nghệ càng phát triển thì càng khẩn thiết hơn, chính khoa học xã hội nhân văn là hết sức cần thiết để giữ cái nền bền chắc cho xã hội và con người. Nó làm cho con người dẫu có khoa học công nghệ cao đến đâu, vật chất nhiều đến đâu, cũng vẫn còn là con người chứ không phải là những cái máy khô cằn, nhất là những cái máy chỉ biết hau háu làm ra tiền và nhai tiền.
Giữ cho nhân loại còn là nhân loại, chứ không là một đống những vật tinh xảo mà vô cảm và vô lương. Một xã hội quay lưng lại với các khoa học xã hội và nhân văn là một xã hội suy đồi.
Một nền giáo dục trong thực tế liệt khối C xuống hạng bét, để cho “chuột chạy cùng sào mới vào khối C”, là một nền giáo dục bế tắc. Và đừng nói rằng điều đó không liên quan gì đến tội ác gia tăng trong xã hội, và cả trong học đường, làm nhức nhối toàn xã hội. Tất nhiên, vấn đề ở đây lớn hơn vấn đề giáo dục, lớn hơn vấn đề của ngành giáo dục, nhưng muốn nói gì thì nói, ngành giáo dục phải chịu trách nhiệm chính. Bởi vì nó được sinh ra, xã hội bỏ tiền mồ hôi nước mắt ra nuôi nó, là để nó làm trước hết công việc ấy: giữ cái nền bình ổn lâu dài vững chãi cho xã hội, cho sự tồn tại và phát triển của xã hội.
Quả đã đến lúc cần rà soát lại một cách căn bản toàn bộ chiến lược của nền giáo dục này; và câu hỏi căn bản, đầu tiên là: nó định chế ra máy hay đào tạo ra người? Nếu đào tạo ra người thì nhất thiết không vì bất cứ lý do gì có thể để mặc cho khối C lủi thủi như vậy, không thể coi kết quả thảm hại của thi sử năm nay là bình thường. Bởi vì đấy không chỉ là chuyện kết quả học sử, thi sử như thế nào, mà là dấu hiệu con người coi nhẹ các giá trị tinh thần và nhân văn!
Học sử là để có cái mà không bất cứ con chuột hiện đại nào nhấp ra được cho ta: nhận ra được biện chứng lạ lùng và tất yếu của lịch sử để mà biết làm người cho xứng đáng người, làm công dân độc lập, tự chủ, sáng tạo, đầy trách nhiệm của nước Việt và của thế giới.
Nhìn vào lõi của vấn đề.
Mấy hôm nay nhiều người đã bàn tán xôn xao về sự cố này, và nhiều ý kiến đã tập trung vào cách dạy và học sử. Chắc đều đúng. Tuy nhiên hình như cũng chưa đến lõi của vấn đề. Hẳn ai cũng biết trong các môn học ở trường hiện nay, bị học sinh sinh viên chán nhất, ghét nhất, do đó cũng học kém nhất, học một cách đối phó nhất, kết quả tất cũng tệ nhất là môn sử và môn văn – cùng một vài môn khác thuộc cái gọi là “chương trình cứng”. Vì sao? Rất đơn giản vì đó là những môn bị chính trị hoá nhiều nhất, nặng nề nhất! Chính trị chắc chắn không có gì là xấu, trái lại là khác. Học chính trị là quá cần thiết, và có thể dạy thật hay. Nhưng sử là sử, văn là văn, chính trị là chính trị, không thể và hoàn toàn không nên lẫn lộn, dùng cái này để làm cái kia, đem cái này làm công cụ cho cái kia. Mỗi môn có chức năng riêng không thể thay thế của nó để làm nên con người ra người.
Học sử, học văn như thế, thú thật đến tôi cũng chán ghét, và đi thi chưa chắc đã được 0,5 điểm như thí sinh tội nghiệp vừa rồi.
Gần đây, giáo sư Ngô Việt Trung, viện trưởng viện Toán học Việt Nam, đã nói rất thẳng thắn: Phải tách khoa học ra khỏi thế quyền. GS Hoàng Tuỵ thì nói: Phải “thế tục hoá”nền giáo dục của chúng ta. Ai cũng biết cuộc cách mạng về giáo dục ở châu Âu đưa đến nền giáo dục hiện đại rực rỡ ngày nay, là kết quả tuyệt vời của cuộc đấu tranh thế tục hoá giáo dục, giải phóng giáo dục ra khỏi kiềm chế lâu dài của nhà thờ. Cần hiểu lời Hoàng Tuỵ trong ý nghĩa đó.
Nhân nói chuyện sử, xin kể điều này, ở Pháp có một tổ chức do các nhà sử học độc lập lập ra, tên là CVUH (Comité de Vigilance face à l’usage public de l’histoire), có thể dịch là uỷ ban Cảnh giác đối mặt với việc đưa lịch sử ra sử dụng trong công chúng. Vậy đó, lịch sử luôn rất dễ bị lợi dụng, thậm chí bóp méo, cắt xén, cắt nghĩa tuỳ tiện bởi các thế lực khác nhau nhằm làm công cụ cho những mục đích phi lịch sử. Ở nhà trường, cảnh giác với lợi dụng này càng phải ráo riết hơn. Học lịch sử cũng tuyệt nhiên không cần nhớ thuộc lòng đến mụ mị bất cứ ngày tháng phiền phức và vô ích nào, khi chúng ta đang sống trong thời đại chỉ cần nhẹ tay nhấp chuột là ra tất cả. Học sử là để có cái mà không bất cứ con chuột hiện đại nào nhấp ra được cho ta: nhận ra được biện chứng lạ lùng và tất yếu của lịch sử, để mà biết làm người cho xứng đáng người, làm công dân độc lập, tự chủ, sáng tạo, đầy trách nhiệm của nước Việt và của thế giới.
Nguyên Ngọc
Labels:
giáo dục giới tính,
khoa học xã hội,
môn Sử,
Nguyên Ngọc
ÔNG NGHỊ
Viết hoa cả hàng như vậy để mọi người muốn hiểu thế nào thì hiểu.
Ông tên là Nghị hay ông là nghị sĩ.
Cả hai.
Và ông là Bí thư thành ủy Hà Nội, một chức rất to đảm bảo cho ông một ghế trong Bộ Chính trị.
Tôi đã ngờ ông từ hồi ông đảm nhiệm chức vụ Bộ trưởng Văn hóa - Thông tin (chưa phải Văn Thể Du như bây giờ) khi đăng đàn trước Quốc hội trước quốc dân đồng bào ông nói về độ dài của cái váy của "nghệ sĩ biểu diễn."
Nay ông lên phát biểu hết cả một trang mạng và đọc nhanh cũng mất 5 phút về giá trông giữ xe (được hiểu chủ yếu là xe máy vì đại đa số dân chúng chỉ có xe máy làm phương tiện đi lại phổ thông và hữu dụng), mới biết ông đã suy nghĩ thấu đáo hết mọi mặt, mọi góc độ của sự việc tăng giá trông giữ xe và cấm tăng giá trông giữ xe này như thế nào.
Việc một trang mạng như dantri hay bất cứ trang mạng nào khác nói về giá trông giữ xe, không dám có ý kiến vì một trang mạng có thể đưa tin, bình luận, phỏng vấn về bất cứ sự kiện nào, lớn, nhỏ, quan trọng, vụn vặt vì một trang mạng vẫn chỉ là một trang mạng và giá trông giữ xe có thể là mối quan tâm của một số người nào đó.
Nhưng việc một đài truyền hình trung ương (VTV) cứ đôi khi thỉnh thoảng đào xới vấn đề này thì thật là dị ứng khủng khiếp. Vì đài truyền hình trung ương, tất nhiên là của trung ương, có diện phủ sóng toàn quốc, từ các miền biên giới xa xôi, các vùng nông thôn hay hải đảo, với gần như 100% dân số theo dõi mỗi ngày, thì việc một số cá nhân của VTV đã tự biến quan tâm của riêng mình (về giá tiền trông giữ xe) thành một vấn đề của đất nước là đã đặt sai ưu tiên, trong khi có nhiều việc quốc gia đại sự (ngay trong lĩnh vực kinh tế không thôi: lạm phát, giá lương thực, thực phẩm, giá xăng dầu, nhu yếu phẩm v.v., mức sống của người dân) đáng được đưa tin, bàn luận và tìm cách khắc phục, tức là các cá nhân đó đã biến đài truyền hình quốc
Còn bác Nghị, mong là bác cũng có suy nghĩ thấu đáo về những vấn đề kinh tế, xã hội, đời sống, việc làm v.v. như bác đã trăn trở về giá trông giữ xe.
Dù sao, trong bài dẫn link ở trên, bác Nghị đã nói đúng một điều: Xã hội đã hình thành mặt bằng giá mới.
Chỉ có điều mặt bằng giá ấy khó tương xứng với mặt bằng lương/thu nhập của tuyệt đại đa số nhân dân.
Ông tên là Nghị hay ông là nghị sĩ.
Cả hai.
Và ông là Bí thư thành ủy Hà Nội, một chức rất to đảm bảo cho ông một ghế trong Bộ Chính trị.
Tôi đã ngờ ông từ hồi ông đảm nhiệm chức vụ Bộ trưởng Văn hóa - Thông tin (chưa phải Văn Thể Du như bây giờ) khi đăng đàn trước Quốc hội trước quốc dân đồng bào ông nói về độ dài của cái váy của "nghệ sĩ biểu diễn."
Nay ông lên phát biểu hết cả một trang mạng và đọc nhanh cũng mất 5 phút về giá trông giữ xe (được hiểu chủ yếu là xe máy vì đại đa số dân chúng chỉ có xe máy làm phương tiện đi lại phổ thông và hữu dụng), mới biết ông đã suy nghĩ thấu đáo hết mọi mặt, mọi góc độ của sự việc tăng giá trông giữ xe và cấm tăng giá trông giữ xe này như thế nào.
Việc một trang mạng như dantri hay bất cứ trang mạng nào khác nói về giá trông giữ xe, không dám có ý kiến vì một trang mạng có thể đưa tin, bình luận, phỏng vấn về bất cứ sự kiện nào, lớn, nhỏ, quan trọng, vụn vặt vì một trang mạng vẫn chỉ là một trang mạng và giá trông giữ xe có thể là mối quan tâm của một số người nào đó.
Nhưng việc một đài truyền hình trung ương (VTV) cứ đôi khi thỉnh thoảng đào xới vấn đề này thì thật là dị ứng khủng khiếp. Vì đài truyền hình trung ương, tất nhiên là của trung ương, có diện phủ sóng toàn quốc, từ các miền biên giới xa xôi, các vùng nông thôn hay hải đảo, với gần như 100% dân số theo dõi mỗi ngày, thì việc một số cá nhân của VTV đã tự biến quan tâm của riêng mình (về giá tiền trông giữ xe) thành một vấn đề của đất nước là đã đặt sai ưu tiên, trong khi có nhiều việc quốc gia đại sự (ngay trong lĩnh vực kinh tế không thôi: lạm phát, giá lương thực, thực phẩm, giá xăng dầu, nhu yếu phẩm v.v., mức sống của người dân) đáng được đưa tin, bàn luận và tìm cách khắc phục, tức là các cá nhân đó đã biến đài truyền hình quốc
Còn bác Nghị, mong là bác cũng có suy nghĩ thấu đáo về những vấn đề kinh tế, xã hội, đời sống, việc làm v.v. như bác đã trăn trở về giá trông giữ xe.
Dù sao, trong bài dẫn link ở trên, bác Nghị đã nói đúng một điều: Xã hội đã hình thành mặt bằng giá mới.
Chỉ có điều mặt bằng giá ấy khó tương xứng với mặt bằng lương/thu nhập của tuyệt đại đa số nhân dân.
Labels:
Đời sống-Xã hội,
giá cả,
lạm phát,
Phạm Quang Nghị
Friday, 29 July 2011
song chet mac bay 2
đây không phải là nội dung tiếp theo của sống chết mặc bay 1, nhưng cũng là chuyện đạo đức xã hội xuống cấp, nghe được trong chuyến đi chơi vừa qua, giờ về "leo mạng" xem cho tỏ tường.
sống chết mặc bay
Hôm trước đã có bài này phẫn nộ trước tình trạng xuống cấp của đạo đức xã hội, hôm nay đọc tiếp bài này, thấy tình trạng trên không chỉ giới hạn ở một địa bàn nào mà có vẻ như đã là một hiện tượng phổ biến. Có vẻ như xã hội này đang tiến tới tình trạng "sống chết mặc bay tiền thày/tiền mày (tao) bỏ túi". Có vẻ như những câu kiểu như "nhiễu điều phủ lấy giá gương..." đã lạc lõng trong thời đại ngày nay.
Thursday, 28 July 2011
Yêu Kiều & nịnh thối
Chuyện ông Chủ tịch Quốc hội ngày xưa học hành thế nào, ăn ở với hàng xóm ra sao chắc bàn dân ít quan tâm. Dân chúng chỉ quan tâm một khi ông đã vào chức ấy, thì ông sẽ làm gì, ông có đóng góp gì, có thúc đẩy được gì và nhất là làm gì để cho nền kinh tế thoát khỏi khủng hoảng cho bà con đỡ khổ.
Ông Trọng đúng là "yêu Kiều", lần trước ông lảy Kiều nghe khá sái (nghĩ mình phận mỏng cánh chuồn...) lần này lại tiếp tục lảy Kiều khi bàn giao cương vị cũ cho ông Hùng (chắc là một lời thách đố xem liệu ông Hùng có làm tốt, ít ra là được như mình hay không).
Ông Sang thì đúng là sang rồi, nhưng dùng chữ "có gang có thép" thì hơi có ý xỏ xiên thật, vì đã coi ông là quan trong khi ông là "đầy tớ" và khi liên hệ với câu đối trong dân gian (miệng nhà quan có gang có thép...).
Vài lời bàn nhảm về "nhân sự" mới.
Ông Trọng đúng là "yêu Kiều", lần trước ông lảy Kiều nghe khá sái (nghĩ mình phận mỏng cánh chuồn...) lần này lại tiếp tục lảy Kiều khi bàn giao cương vị cũ cho ông Hùng (chắc là một lời thách đố xem liệu ông Hùng có làm tốt, ít ra là được như mình hay không).
Ông Sang thì đúng là sang rồi, nhưng dùng chữ "có gang có thép" thì hơi có ý xỏ xiên thật, vì đã coi ông là quan trong khi ông là "đầy tớ" và khi liên hệ với câu đối trong dân gian (miệng nhà quan có gang có thép...).
Vài lời bàn nhảm về "nhân sự" mới.
SANG TRỌNG HÙNG DŨNG
Nghe kêu rổn rảng nên tựa như thế phải để viết hoa toàn bộ.
Nhân Quốc hội đang họp bầu, mới thấy tin tức "rò rỉ" từ cả nửa năm nay chẳng trệch tẹo nào. Sao Quốc hội còn bầu bán làm gì cho mất công, cứ chuẩn y cho nhanh để còn bàn việc khác (Năm 1946 Quốc hội đầu tiên của nước VNDCCH họp chỉ trong vòng 1/2 - 1 ngày mà bàn và quyết được nhiều vấn đề quan trọng, ngày nay ngồi nhiều quá sợ ... - tự đục bỏ).
Entry này để lưu kết quả của kỳ họp mà mọi người đã biết trước (nếu cá cược thỉ tỷ lệ cá sẽ rất thấp mà không có người theo).
Nhân Quốc hội đang họp bầu, mới thấy tin tức "rò rỉ" từ cả nửa năm nay chẳng trệch tẹo nào. Sao Quốc hội còn bầu bán làm gì cho mất công, cứ chuẩn y cho nhanh để còn bàn việc khác (Năm 1946 Quốc hội đầu tiên của nước VNDCCH họp chỉ trong vòng 1/2 - 1 ngày mà bàn và quyết được nhiều vấn đề quan trọng, ngày nay ngồi nhiều quá sợ ... - tự đục bỏ).
Entry này để lưu kết quả của kỳ họp mà mọi người đã biết trước (nếu cá cược thỉ tỷ lệ cá sẽ rất thấp mà không có người theo).
Subscribe to:
Posts (Atom)

