Từ ít ra là nửa năm nay thỉnh thoảng lại đọc tin về sự khốn cùng của Lê Lựu. Thú thật là không khoái những câu chuyện này, một ông già ở tuổi 70-80 không đếm xỉa gì đến sĩ diện và sẵn sàng để các phóng viên đào bới và đăng tải chuyện lục đục gia đình. Cũng như một vài truyện nghe được từ như người có việc 'giao dịch' với Trung tâm văn hóa doanh nhân gì gì đó của ông.
Chỉ đọc mỗi một quyển Thời xa vắng của ông, còn lại những gì khác của ông thì không đọc. Bời vì được biết cái mẩu tin về thành tích diệt ruồi là 'áng văn' đầu tiên được in của ông, rồi câu chuyện về ông sau khi đi Mỹ về thì đến đâu đâu cũng nói chuyện nước Mỹ. Không khoái.
Về Thời xa vắng, tác phẩm được coi là đáng kể nhất của ông, có nhiều yếu tố tự truyện, nó có thể hấp dẫn vì kể lại câu chuyện đời bế tắc của một người sống theo 'mọi sự sắp đặt của tổ chức, đoàn thể' cho thấy đời sống một thời tại vùng quê, từ đó có thể nhìn rộng ra vào nhiều cuộc đời, vào nhiều vùng quê trên đất nước Việt Nam khốn khổ thời đó. Nhưng về văn chương thì Thời xa vắng, dù là tác phẩm đáng kể nhất, ít có cống hiến về văn chương với lối hành văn kể chuyện lôi thôi, dài dòng, liên tưởng đến khi đọc Cát bụi chân ai, hay Chiều chiều cũng dây cà dây muống của Tô Hoài, nhưng Tô Hoài đây đã ở tuổi 70-80 nên hành văn kiểu ấy cũng còn có thể hiểu được, và Cát bụi chân ai hay Chiều chiều còn có giá trị của tư liệu, phản ánh một phần nào sự thật của một số nhân vật văn học sự hiện đại Việt Nam.
Xem bức ảnh sau đây khi ông già 80 mặc quần đùi để chụp ảnh đưa lên báo, lên mạng cho công chúng thì cũng thấy được con người của Lê Lựu.
Wednesday, 3 July 2013
Lê Lựu
Labels:
Cát bụi chân ai,
Chiều chiều,
Đỗ Quang Hạnh,
Lê Lựu,
Thời xa vắng,
Tô Hoài
Về Hồ Đức Việt (tiếp)
Tiếp theo bài Về Hồ Đức Việt, Hồ Anh Dũng, do trên mạng và báo chí chính thức đưa tin nhiều về lễ tang hay về con người khi sống của ông Việt, nên tập hợp lại và lưu tại đây.
Chỉ muốn có vài nhận xét là, con người chính trị của ông Việt như thế nào hãy để các đối thủ hay chiến hữu chính trị của ông đánh giá. Con người ngoài chính trị, thì bạn đồng thời hoặc đông học của ông có thể đánh giá thiện cảm hơn vì mấy chữ 'đồng' này.
Có điều, những gì mà Xuân Ba viết sẽ không còn tác dụng tìm hiểu con người khi ông còn sống và ở trong vòng quyền lực, một điều cần thiết cho những người quan sát. Đọc những điều viết về một con người khi người ấy đã chết, cho dù đúng sự thật hay còn có phẩn chưa chính xác, chỉ còn có đôi chút ý nghĩa với con mắt của sử gia, tuy nhiên trong con mắt sử gia, dù xét lịch sử đương đại Việt Nam, hay thời hiện đại (từ đầu thế kỷ 20, từ năm 1930, hoặc ít ra từ năm 1945) chưa nói đến cả lịch sử 2,000 năm của dân tộc, thì Hồ Đức Việt không phải là một nhân vật đáng xem xét, hay tốn nhiều giấy mực.
Đây là tiểu sử chính thức của ông Hồ Đức Việt:
http://www.tienphong.vn/xa-hoi/630003/Ong-Ho-Duc-Viet-qua-doi-tpot.html
Về lễ tang của ông và con người ngoài chính trị của bạn cùng thời, cùng học, theo trang Nguyễn Trọng Tạo:
http://nhathonguyentrongtao.wordpress.com/2013/06/01/ho-duc-viet-ve-voi-que-minh/
http://nhathonguyentrongtao.wordpress.com/2013/06/01/le-tang-ong-ho-duc-viet/
http://nhathonguyentrongtao.wordpress.com/2013/06/07/dam-tang-ton-vinh-ho-duc-viet/
http://nhathonguyentrongtao.wordpress.com/2013/06/10/dem-noi-chuyen-voi-ho-duc-viet/
Về kỷ niệm về ông trước một sự cố, của nhà báo Xuân Ba, báo Tiền Phong:
http://www.tienphong.vn/xa-hoi/phong-su/630112/Tan-man-mot-thoi-Ho-Duc-Viet-tpp.html
http://www.tienphong.vn/xa-hoi/630282/Mot-thoi-Ho-Duc-Viet-To-chuc---nghe-nhoc-nhan-tpp.html
Chỉ muốn có vài nhận xét là, con người chính trị của ông Việt như thế nào hãy để các đối thủ hay chiến hữu chính trị của ông đánh giá. Con người ngoài chính trị, thì bạn đồng thời hoặc đông học của ông có thể đánh giá thiện cảm hơn vì mấy chữ 'đồng' này.
Có điều, những gì mà Xuân Ba viết sẽ không còn tác dụng tìm hiểu con người khi ông còn sống và ở trong vòng quyền lực, một điều cần thiết cho những người quan sát. Đọc những điều viết về một con người khi người ấy đã chết, cho dù đúng sự thật hay còn có phẩn chưa chính xác, chỉ còn có đôi chút ý nghĩa với con mắt của sử gia, tuy nhiên trong con mắt sử gia, dù xét lịch sử đương đại Việt Nam, hay thời hiện đại (từ đầu thế kỷ 20, từ năm 1930, hoặc ít ra từ năm 1945) chưa nói đến cả lịch sử 2,000 năm của dân tộc, thì Hồ Đức Việt không phải là một nhân vật đáng xem xét, hay tốn nhiều giấy mực.
Đây là tiểu sử chính thức của ông Hồ Đức Việt:
http://www.tienphong.vn/xa-hoi/630003/Ong-Ho-Duc-Viet-qua-doi-tpot.html
Về lễ tang của ông và con người ngoài chính trị của bạn cùng thời, cùng học, theo trang Nguyễn Trọng Tạo:
http://nhathonguyentrongtao.wordpress.com/2013/06/01/ho-duc-viet-ve-voi-que-minh/
http://nhathonguyentrongtao.wordpress.com/2013/06/01/le-tang-ong-ho-duc-viet/
http://nhathonguyentrongtao.wordpress.com/2013/06/07/dam-tang-ton-vinh-ho-duc-viet/
http://nhathonguyentrongtao.wordpress.com/2013/06/10/dem-noi-chuyen-voi-ho-duc-viet/
Về kỷ niệm về ông trước một sự cố, của nhà báo Xuân Ba, báo Tiền Phong:
http://www.tienphong.vn/xa-hoi/phong-su/630112/Tan-man-mot-thoi-Ho-Duc-Viet-tpp.html
http://www.tienphong.vn/xa-hoi/630282/Mot-thoi-Ho-Duc-Viet-To-chuc---nghe-nhoc-nhan-tpp.html
Về Hồ Đức Việt, Hồ Anh Dũng
Nguyễn Thông đưa lại bài của Cầu Nhật Tân, Anh em nhà họ Hồ, đăng ngày 10.5 khi bằng cách nào đó họ có tin ông Hồ Đức Việt khó qua khỏi, trong khi truyền thông chính thức của nhà nước chưa có tin tức gì mà phải đợi đến sau khi ông chết (31.5) và sắp xếp xong Ban lễ tang thì truyền thông nhà nước mới chính thức đưa tin. Chỉ một ví dụ cũng cho thấy về mặt thông tin, truyền thông nhà nước đã 'thua' so với thông tin 'ngoài luồng'.
Về hai nhân vật Hồ Đức Việt và Hồ Anh Dũng mà Cầu Nhật Tân đề cập, chỉ muốn viết thêm vài chữ thế này.
| HỒ ĐỨC VIỆT 13/8/1947-31/5/2013 |
Đây là hai anh em ruột, cháu nội của cụ Hồ Tùng Mậu, một nhà cách mạng tiền bối mà Chủ tịch Hồ Chí Minh rất tin cậy. Ông Hồ Đức Việt đã từng giữ chức Bí thư thứ nhất trung ương Đoàn (TNCS HCM), một vị trí đảm bảo cho ông những chức vụ chính trị tiếp theo sau khi ông từ biệt tổ chức được coi là của thanh niên - những gì cho thấy về các người tiền nhiệm như Vũ Quang, Đặng Quốc Bảo, Vũ Mão (bài dưới đây cũng nhắc đến Vũ Mão), rồi Hà Quang Dự, Hoàng Bình Quân, hay sau này là Võ Thưởng. Sau này khi thôi làm 'thủ lĩnh' đoàn viên, thì con đường đi của ông khá vòng vèo trước khi nhận chức Trưởng ban Tổ chức Trung ương đầy quyền lực: Bí thư Quảng Ninh, rồi Bí thư Thái Nguyên - có vẻ như người ta không tìm được vị trí thích hợp để trao cho ông, nên giao cho ông các 'nhiệm vụ tạm thời', kể cả là Chủ tịch (hay Tổng thư ký) của Liên đoàn bóng đá Việt Nam.
Về Hồ Anh Dũng, không được rõ về quãng đời trước kia của ông. Chỉ biết về ông khi ông làm Tổng Giám đốc của Đài truyền hình Việt Nam VTV, kế nhiệm Phạm Khắc Lãm (anh trai của đạo diễn sân khấu Phạm Thị Thành, cả hai người là con của Phạm Khắc Hòe, Đổng lý văn phòng của triều đình Bảo Đại). Ấn tượng về TGĐ Hồ Anh Dũng chính là VTV đã 'khởi động cuộc chiến' chống xâm phạm đê điều và hành lang bảo vệ đê điều tại Hà Nội, hình như vì nguyên nhân đó hay những uẩn khúc khác mà một số vị mất chức, trong đó có Đinh Hạnh, Phó Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội. Khoái Hồ Anh Dũng từ dạo ấy, và cảm giác là ông này có vẻ khá thẳng tính (bộc trực).
Nhận xét về mấy nhân vật phụ, Vũ Mão hay Hữu Thọ, đều khá xác đáng. Không có gì đáng đề cao ở hai nhân vật này.
Labels:
Hồ Anh Dũng,
Hồ Đức Việt,
họ Hồ làng Quỳnh Đôi,
Hồ Tùng Mậu,
Hữu Thọ,
Quỳnh Lưu,
Vũ Mão
The Great Gatsby
Đồng thời mà cả hai bạn trên blog mà mình theo dõi thường xuyên, Nhị Linh và Hậu khảo cổ đều có entry về Gatsby vĩ đại.
Gatsby là một cuốn sách mà mình đọc đã lâu và rất thích. Tiếp theo đó mình đọc The Last Tycoon, cũng vô cùng thích thú. Vì thế, F. S. Fitzgerald nằm trong số tác giả cổ điển yêu thích của mình, mà mình có kế hoạch phải tìm đọc đầy đủ. Tuy vậy, dù đã có Fitzgerald Collected Short Stories và Tender is the Night (Mình tạm dịch là Đêm mượt mà) từ lâu nhưng chưa bao giờ mình hoàn tất đọc hai quyển này. Nhưng gần đây mình cũng đọc quyển The Alabama Song, của một tác giả Pháp, chỉ vì sách lấy nhân vật chính là vợ chồng Fitzgerald, F. Scott và Zelda.
Nhờ hai entry nêu trên, hứng thú đối với Fitzgerald có thể sẽ trỗi dậy. Mình sẽ đọc lại The Great Gatsby, và sẽ tìm xem phim mà hai bạn đề cập. Cũng như chính thức chinh phục Collected Stories cùng Tender is the Night. Tại bởi vì cũng có nhiều bạn không thích The Great Gatsby, như bạn này, nên mình cần tìm đọc lại để xem lập luận của bạn ấy ra sao. Phải nói thêm là tuy không đọc bản dịch sau này của Trịnh Lữ, nhưng mình đã hơi ấn tượng xấu nên không tìm đọc bản dịch này nữa, chỉ vì bản dịch của Trịnh Lữ đã dùng ngôn ngữ thời thượng hiện nay khiến mình không thích ngay từ cái tên truyện trở đi Đại gia Gatsby. Hừ, đại gia cái gì chứ.
Gatsby là một cuốn sách mà mình đọc đã lâu và rất thích. Tiếp theo đó mình đọc The Last Tycoon, cũng vô cùng thích thú. Vì thế, F. S. Fitzgerald nằm trong số tác giả cổ điển yêu thích của mình, mà mình có kế hoạch phải tìm đọc đầy đủ. Tuy vậy, dù đã có Fitzgerald Collected Short Stories và Tender is the Night (Mình tạm dịch là Đêm mượt mà) từ lâu nhưng chưa bao giờ mình hoàn tất đọc hai quyển này. Nhưng gần đây mình cũng đọc quyển The Alabama Song, của một tác giả Pháp, chỉ vì sách lấy nhân vật chính là vợ chồng Fitzgerald, F. Scott và Zelda.
Nhờ hai entry nêu trên, hứng thú đối với Fitzgerald có thể sẽ trỗi dậy. Mình sẽ đọc lại The Great Gatsby, và sẽ tìm xem phim mà hai bạn đề cập. Cũng như chính thức chinh phục Collected Stories cùng Tender is the Night. Tại bởi vì cũng có nhiều bạn không thích The Great Gatsby, như bạn này, nên mình cần tìm đọc lại để xem lập luận của bạn ấy ra sao. Phải nói thêm là tuy không đọc bản dịch sau này của Trịnh Lữ, nhưng mình đã hơi ấn tượng xấu nên không tìm đọc bản dịch này nữa, chỉ vì bản dịch của Trịnh Lữ đã dùng ngôn ngữ thời thượng hiện nay khiến mình không thích ngay từ cái tên truyện trở đi Đại gia Gatsby. Hừ, đại gia cái gì chứ.
Monday, 1 July 2013
Quản lý báo chí tại Việt Nam - 2
Bài của Đoan Trang, tiếp phần 2.
Bản tiếng Anh ở phía dưới. Scroll down for the English translation.
Tự do báo chí kiểu Việt Nam (kỳ 2)
Bản tiếng Anh ở phía dưới. Scroll down for the English translation.
Như đã nói trong bài trước, “hơn ai hết, Đảng – mà đại diện ở đây là bộ máy tuyên giáo và an ninh – ý thức được sức mạnh của sự bí mật. Công khai, minh bạch là tự làm mất mặt mình, tự giết mình”. Chính vì vậy, để bảo vệ chế độ, điều tối quan trọng là phải bảo đảm… bí mật, từ bí mật công tác đến an ninh quốc gia. Để làm được điều đó, nguyên tắc căn bản chỉ là “làm tốt công tác tư tưởng” và quản lý báo chí thật chặt chẽ, sát sao.
Quản lý báo chí tại Việt Nam -1
Bài của Đoan Trang, với tựa đề "tự do báo chí" thiết tưởng không phù hợp lắm, đúng ra đây là cái nhìn của người trong cuộc về quản lý báo chí thì đúng hơn.
Tự do báo chí kiểu Việt Nam (kỳ 1)
Bản tiếng Anh ở phía dưới. Scroll down for the English translation.
Theo Báo cáo công tác báo chí năm 2012, do Thứ trưởng Thông tin và Truyền thông Đỗ Quý Doãn trình bày tại Hội nghị cán bộ báo chí toàn quốc triển khai nhiệm vụ năm 2013, “tính đến tháng 2/2013, số lượng cơ quan báo in trên cả nước là 812 với 1084 ấn phẩm. Trong đó, có 197 tờ báo in (84 báo Trung ương, ban, bộ, ngành, đoàn thể, 113 báo địa phương). Trong lĩnh vực thông tin điện tử, 336 mạng xã hội, 1174 trang thông tin điện tử tổng hợp. Cả nước hiện có 67 đài phát thanh, truyền hình Trung ương và địa phương, trong đó có 02 đài quốc gia là Đài Tiếng nói Việt Nam, Đài Truyền hình Việt Nam, 01 đài của ngành (Đài Truyền hình KTS VTC); 64 đài phát thanh và truyền hình địa phương với 172 kênh chương trình phát thanh và truyền hình (99 kênh truyền hình, 73 kênh phát thanh) Về đội ngũ cán bộ báo chí, cả nước hiện có gần 17000 người làm báo chuyên nghiệp được cấp thẻ, 19000 Hội viên Hội nhà báo Việt Nam, sinh hoạt tại các chi hội, liên chi hội...”
Labels:
Đoan Trang,
quản lý báo chí tại Việt Nam
Sunday, 30 June 2013
Truyền thông, Biển Đông và lòng yêu nước
Bài của Ts. Nguyễn Thị Hậu.
TẢN MẠN VỀ TRUYỀN THÔNG,
BIỂN ĐÔNG VÀ LÒNG YÊU NƯỚC
Nguyễn Thị Hậu
1.
Cách đây không lâu tôi tham gia Ban giám khảo một cuộc thi tìm hiểu về Lịch sử Việt Nam. Người dự thi đủ lứa tuổi đủ thành phần, nghề nghiệp… Tất cả bài viết đều thể hiện sự hiểu biết lịch sử dân tộc và tình yêu đất nước sâu sắc, không bài nào giống bài nào tuy cùng một nội dung, chung một câu hỏi.
Kiến thức của những người dự thi còn thể hiện việc tự rút ra bài học từ những câu chuyện về các sự kiện lớn lao của đất nước, hay đơn giản hơn là cách hành xử của người xưa trong những hoàn cảnh khó khăn: phải lựa chọn giữa việc đứng lên chống ngoại xâm hay cam chịu quỳ gối làm nô lệ? Tin tưởng lựa chọn người hiền tài gánh vác việc nước hay chỉ dựa vào người thân quen mà ít tài kém đức?
Labels:
Biển Đông,
lòng yêu nước,
Nguyễn Thị Hậu Khảo cổ,
truyền thông
Subscribe to:
Posts (Atom)

