Sunday, 4 August 2013

Nhã Thuyên 'mở' miệng

Nhã Thuyên đã 'mở miệng' về 'vụ luận văn' của Đỗ Thị Thoan. Hay.

Hầm bà lằng. Hầm bà lần. Hầm (của) bà Lần. Hâm ba lần. Hâm (kiểu) bà Lần.

Hầm bà lần

IMG_3644
Hầm bà lần
Tôi giả sử rằng, “lựa chọn” là một từ chủ động nhất trong đời sống ngôn ngữ của một con người tự do. Nhưng cả quyền lựa chọn cũng là một sự tự do có ngoại trừ, để nhớ một ý tưởng tôi mượn tạm đâu đó, không biết có liên quan tới Camus: người ta không thoát khỏi sự lựa chọn.
Một lời nói ra bao giờ cũng chứa một nguy cơ với người nói: nguy cơ của việc lời nói được nói ra. Tôi đã lựa chọn sự im lặng hoặc tự cho mình nhã hứng mở lời. Nếu cần viện đến một lý do, thì lúc này, đó là để góp thêm vào việc bày tỏ và thực hành lý tưởng huyên thuyên nhã nhặn của mình.
Trong trận mưa gió ngôn từ làm tốn giấy, tốn mực (in và trời), tốn đất đai báo chí và internet suốt mấy tháng nay, rút cục tôi đã không thể ứng dụng được cách ứng xử của nhà thơ Lê Đạt: người ta đang nói về một Nhã Thuyên nào đó, hẳn không phải tôi. Một người dẫu hết sức muốn tránh ảo tưởng về bản thân, cũng có thể thấy mình quan trọng quá. “Khôn đâu đến trẻ”, tôi hiểu câu tục ngữ của người Việt ta theo nghĩa nhất định người trẻ thì không nên khôn ngoan. Tôi thì nhất định tin rằng tôi còn trẻ.
Lựa chọn viết về Mở Miệng, với tôi, đơn giản nghĩa là tôi đã không chọn viết về Trần Dần, Lê Đạt hay Thanh Tâm Tuyền, Bùi Giáng hay Nguyễn Du Nguyễn Trãi hay Ca Dao. Hẳn nhiên, tôi hiểu rằng, người ta có thể an toàn khi nương dựa và trông đợi vào những điều đang được bảo lãnh, nhưng người ta cũng có thể bình yên khi không tìm cách để được bảo lãnh.
Một hiện tượng thơ là một hiện tượng thơ, bất kể mọi nỗ lực Photoshop nó thì dấu vết của thơ ca vẫn còn đó: bằng những bài thơ đã được viết, những cuốn sách đã ra đời, bằng những con người đang sống hay đã chết vẫn còn đang biết nói năng.
Trong thơ ca, “cấm kỵ” là một từ ngữ vừa cổ xưa vừa tạm bợ. Nếu tôi hình dung cấm kỵ không phải như một cái ngoài ta, mà nằm sẵn trong ta, thì hẳn nhiên, tôi cũng không cần nương dựa vào từ “cấm kỵ” để tán dương sự can đảm hay để miệt thị thói yếu hèn. Nhưng khi thừa nhận những cấm kỵ giả định đang lừng lững trong đời sống và ngôn ngữ của chúng ta, tôi lại thấy ở đó tiềm năng của va chạm và thay đổi. Bởi lẽ, bất cứ khi nào chạm đến những cấm kỵ thì câu hỏi về sự tự do lại được đặt ra. Có giới hạn nào cho sự tự do này không?
Tôi chưa bao giờ có cảm giác ông Midas có đôi tai lừa là một ông vua đáng bỉ vì không dám “nói ra sự thật”. Tôi chỉ thấy một ông lão cô đơn. Cô đơn trong nỗi bất an về đôi tai bất thường của mình. Đòn trừng phạt mà Apollo giáng xuống ông vua tội nghiệp rút cục là vì… xung đột quan điểm thẩm mỹ.
Tôi không nói về nỗi thất vọng, niềm hi vọng, sự cảm kích, thói lãnh đạm, nỗi bất bình, thói cầu an… hay sử dụng các từ ngữ giàu khả năng bày tỏ thái độ xung quanh sự việc này. Nhưng tôi hẳn phải thẳng thắn về thái độ của mình: nếu nhất định người ta phải nói chuyện với nhau trên sự “nhân danh”, nhất là nhân danh những thứ lớn lao như lý tưởng, khoa học, lịch sử, tôi xin được im lặng. Tôi lựa chọn một trạng thái sống không nhân danh gì cả ngoài sự phô bày: ở đó, cái riêng tư, cái nhỏ bé, cái khoái cảm có câu chuyện của riêng nó. Trong sự tìm kiếm những khoái cảm, tôi tin sẽ chảy ra những dòng đậm vị của suy tư và yêu thương, và hẳn cũng sẽ có một chút khe hẹp dành cho những người ham muốn gắn kết và trao đổi.
Và đây có thể là cách ứng xử tôi đã học được từ thơ ca: tôi chưa bao giờ thấy thơ ca muốn là một thứ vũ khí, dù để được bọc vàng trong tay kẻ mạnh hay nằm đợi thời trong tay kẻ yếu. Để lựa chọn không trở thành vũ khí, để không nhận cái vinh hạnh khổ nạn của một vật tế, thơ ca, thường lựa chọn bảo vệ thứ mà nhiều người không tiếc cho đi: sự cô độc tự nó. Thậm chí, thơ, như tôi hiểu, sẵn sàng nhận về mình sự tổn thương, sự không được chia sẻ, không tìm cách che chắn hay gồng mình tự vệ.
Sự cô độc đó có thể gây ra ít nhất một chút quan hoài thiết thân của mỗi người, và có thể trở thành một mối quan tâm chung của cộng đồng, biết đâu.
Lúc tôi viết về thơ Mở Miệng, đó đang là chuyện đang-diễn-ra. Lúc tôi viết xong phần viết của mình, có thể thơ Mở Miệng đã là chuyện của quá khứ. Lúc tôi đang viết những dòng này, tôi tưởng tượng rằng tất cả chúng ta đã đang dần hoá thạch. Tôi chưa biết, có thể cả những bức tượng thạch cao cũng có thể giao tình.
Dẫu thế nào, có những điều đang trôi đi và thay đổi trong cảm giác về sự lặp lại băng giá của tồn tại. Và bất kể vị thế bé nhỏ của văn chương và thơ ca, tôi cũng đã có lúc tin rằng chuyện mua vui cũng được một vài trống canh đôi khi cũng không phải là vô ích.
3.8.2013
Nhã Thuyên

Friday, 2 August 2013

Nhã Thuyên: Trần tình

Tôi không bao giờ hiểu được, một đất nước mà mọi người bình thường có thể yêu thơ ca, nhưng các nhà thơ lại gây sợ hãi???

Đỗ Thị Thoan

Còn đây là ý kiến chính thức của Đỗ Thị Thoan:


NHÃ THUYÊN: “CÓ NGƯỜI BẢO NÓ CAN ĐẢM, CÓ NGƯỜI BẢO NÓ CHẬP CHENG…”


Tôi không có may mắn của một người viết thấy những thứ mình viết ra là có giá trị hay đòi hỏi mọi người phải đọc chúng cách này cách khác. Tôi có niềm vui của kẻ làm, mà không (có niềm vui của ) trông đợi hay cũng không có kiên nhẫn với nỗi thất vọng.
Có lúc tưởng như nó đã là old stories mà tiếc là không phải. Những câu chuyện quanh nó vẫn đóng băng trong tình trạng không thảo luận.Tôi không bao giờ hiểu được, một đất nước mà mọi người bình thường có thể yêu thơ ca, nhưng các nhà thơ lại gây sợ hãi???
Nhã Thuyên

VỀ NHỮNG TIẾNG NÓI NGẦM

Luận văn cao học của tôi “Vị trí của kẻ bên lề: thực hành thơ của nhóm Mở Miệng từ góc nhìn văn hoá” đã bảo vệ vào năm 2010 tại khoa Ngữ Văn, ĐH Sư Phạm Hà Nội. Với tôi, nó chẳng có gì đáng kể, cũng như mọi công việc tôi đã/đang làm. Phần nhiều linh tinh lang tang.

Nhã Thuyên (8+): Chu Giang Nguyễn Văn Lưu et al

Có lẽ phải tìm đọc luận văn của Đỗ Thị Thoan (tức Nhã Thuyên) đã, vì đọc loạt bài của Chu Giang Nguyễn Văn Lưu thấy có nhiều phê phán chính trị (trong đó có khá nhiều ngụy biện) khá nguy hiểm mà không rõ những nội dung mà Chu Giang Nguyễn Văn Lưu phê phán có nằm trong bản luận văn hay không.

http://vanchuongplusvn.blogspot.com/2013/08/ky-cuoi-bao-van-nghe-tphcm-nguyen-van.html

Chú thích: (8+) et al vì trên trang Vanchuongplus này có tổng hợp rất nhiều (không biết đã đủ chưa) bài viết về 'vụ luận văn thạc sĩ văn học 2010 của Đỗ Thị Thoan'.

(KỲ CUỐI) – BÁO VĂN NGHỆ TPHCM – NGUYỄN VĂN LƯU: “VĂN – SỬ BẤT… YÊN”


(VC +Đây là kỳ cuối đăng trên báo Văn nghệ TP HCM (sau khi đã đi được 4 kỳ liên tiếp), nhưng phút chót đã phải bóc bài do có 1 cú điện thoại từ trển xuống. Và sự việc đã lên đến cao trào khi một liên quân đã nhóm họp và liên tiếp những cú ra đòn từ các báo lớn, khiến cho sự việc trở nên nghiêm trọng hơn như lúc ban đầu.
VC + sẽ bàn sâu hơn về cú điện thoại không đúng lúc này… mà vụ việc dường như đã rơi vào vô tăm tích khi đăng ròng rã cả tháng trên Văn nghệ TPHCM mà chẳng ma nào quan tâm. Một dự cảm không hay cho Nhã Thuyên, suốt thời gian đó VC+ đã không điểm bài.
Có mùi nội bộ đấu đá nhau, và tranh thủ tối đa Nguyễn Văn Lưu cũng đầy ma quái khi tập trung vào “Vấn đề ở Khoa Văn ĐH Sư phạm Hà Nội”.
Nhã Thuyên dường như chỉ là cái cớ cho những con sói học hàm đầy trí khôn và móng vuốt cấu xé.
“Tôi không bao giờ hiểu được, một đất nước mà mọi người bình thường có thể yêu thơ ca, nhưng các nhà thơ lại gây sợ hãi???”, và với tư/nhân cách một người thơ, có lẽ chẳng bao giờ Nhã Thuyên có thể lý giải được. Hãy để thời gian sẽ lên tiếng…Trân trọng giới thiệu với bạn đọc kỳ cuối (hụt) trên báo Văn nghệ TPHCM của Chu Giang Nguyễn Văn Lưu. (Văn chương +)

Thursday, 1 August 2013

Nhã Thuyên (7): Nguyễn Hưng Quốc

Một số phân tích của Nguyễn Hưng Quốc, có thể không có cơ sở, nhưng đặt vấn đề dưới nhiều góc độ về 'vụ luận văn thạc sĩ năm 2010 của Đỗ Thị Thoan' (tuy bút danh của ĐTT có thể là Nhã Thuyên, nhưng ký tên một luận văn có tính học thuật thì không thể dùng bút danh Nhã Thuyên, nên để cho 'chính thức', từ đây về sau sẽ gọi 'vụ' này là 'vụ Đỗ Thị Thoan', tuy nhiên vì mọi người đã biết đến bút danh Nhã Thuyên nên vẫn để trên 'tít' và từ khóa cho dễ tìm kiếm.


Vụ án Nhã Thuyên


Nguyễn Hưng Quốc

Suốt mấy tuần vừa qua, trên báo chí trong nước, người ta thấy rộ lên những đợt tấn công nhắm vào luận văn Thạc sĩ của nhà văn Nhã Thuyên (tên thật Đỗ Thị Thoan) một cách ào ạt và dữ dội. Hình như chưa bao giờ, từ năm 1975 đến nay, có một đợt tấn công nào nhắm vào nhà văn được tiến hành với một quy mô rộng lớn và với một mức độ tàn nhẫn đến như vậy.


Các bài phê phán, được viết bởi nhiều người, xuất hiện trên nhiều tờ báo khác nhau, từ trung ương đến địa phương, từ các báo văn nghệ đến các báo thời sự. Bài nào cũng đầy giọng hằn học. Người thì xem đó là một thứ tác phẩm “phản văn hóa”, hoặc nếu là văn hóa, thì đó là thứ “văn hóa phản nhân văn, bất nhân bất nghĩa”. Người thì xem đó là một “công trình ngụy khoa học […] chứa đựng đầy rẫy những sai trái, lệch lạc về quan điểm tư tưởng học thuật và lộn xộn trong phương pháp nghiên cứu.” Người thì cho đó là “một luận văn phi văn hóa, phi đạo đức, phi lịch sử, phi khoa học, phi chính trị”.

Năm năm

Thành tích rõ nhất là Hà Nội nằm trong số những thủ đô có diện tích lớn nhất thế giới ở một đất nước có diện tích không nhỏ thì cũng không nằm trong danh sách các nước có diện tích trung bình.

Những thành tích khác mà lãnh đạo Hà Nội công bố sau 5 năm (1/8/2008-2013) mở rộng Hà Nội để xóa sổ Hà Tây và ghép thêm mấy xã ở Hòa Bình thì thật khó mà đong đếm, định lượng và chỉ còn biết 'bảo sao nghe vậy'.

Bao giờ, có ai đó làm một vài cái nghiên cứu (study/research) với các dữ liệu thực tế (facts) nhỉ? Bao giờ? Ai? Mà để làm gì?

Mở miệng - Bịt miệng

Không phải là về thơ của nhóm Mở miệng hay luận văn thạc sĩ năm 2010 của Đỗ Thị Thoan về thơ của nhóm này. Đây là mở miệng, tức là để cho nói, trong thế đối lập với bịt miệng, không cho nói.

Ta nhìn thấy những người làm luật đang tìm cách siết lại, siết lại theo một cách không gì khác hơn là không quản được thì cấm.

Trong khi Hồ Chủ tịch nói Dân chủ là để cho dân mở miệng. Nhưng ngày nay người ta sợ bất cứ điều gì mang tính phê phán, chẳng lẽ phê phán là xấu còn a dua, nịnh bợ thì được coi là đức tính tốt?

Người ta đã cấm blog đưa tin như một trang báo tư nhân. Nhưng người ta lại còn cấm người khác bàn tán, bình luận (và tổng hợp) tin tức do báo chí do người ta đăng tải. Một nền báo chí cấm mọi người bình luận, tổng hợp là nền báo chí gì, tốt nhất hãy chuyển ngay những tờ báo mới in đến những cơ sở đóng gói cần giấy khổ rộng mà khỏi cần qua tay người đọc, và các trang mạng hãy đừng đưa tin nữa mà chỉ cần đăng quảng cáo cũng đủ sống rồi.

Thế là sắp sửa bịt miệng rồi.

Theo Vnexpress đây, đây và đây.

Nhã Thuyên (6): Hãy đeo súng vào...

Mùa hè năm nay trời mưa nhiều mà "vụ luận văn thạc sĩ Đỗ Thị Thoan" càng ngày càng nóng.

Nếu có ông thầy bói ngửi văn thì ông này ắt sẽ phán, ngửi có mùi binh đao. đọc bài của Hồ Thơm trên blog Hahien.

Hãy đeo súng vào trước khi phê bình!

Hồ Thơm
văn nôNgày chạy xe ôm, đêm về ngủ khè nhưng tiếng loẻng xoẻng của lưỡi lê dáo mác, tiếng mõ truy kích, tiếng chó bẹc giê truy lùng, tiếng lựu đạn chày ném trên diễn đàn văn nghệ để truy sát Nhã Thuyên cùng nhóm Mở Miệng của các nhà phê bình “văn học” Phong Lê, Nguyễn Văn Lưu, Văn Chinh, Vũ Hạnh… làm đến thằng xe ôm như tui, không dính dáng gì đến văn nghệ văn gừng, cũng không tài nào ngủ được. Bọn chúng ( not họ ) muốn làm đội quân “đao phủ văn học”, nhân danh, đội lốt rằng thì là vì tại do bởi… bảo vệ cái này bảo vệ cái kia, chặn đứng “giải thiêng” (!!??) ( nhưng thật ra chỉ để kiếm cơm cùng kiếm danh) như thời Nhân Văn Giai Phẩm ???? Không ngủ được thì ngồi dậy lấy cái đầu tư duy kiểu …xe ôm quán cóc chửi bọn này phát cho hả giận. ( Chứ thật ra cũng chẳng làm cứt gì bọn chúng được, cùng lắm nếu “chẳng may” chúng có đi xe ôm tui thì chở chúng đổ mẹ xuống bãi rác, he he…!!).
Tui không quen biết gì nhóm Mở Miệng cùng Nhã Thuyên, và chưa chắc đã thích gì kiểu “thơ mới” hay hậu hiện đại gì đó của Nhóm Mở Miệng, hay dở việc này để cho các nhà phê bình văn học chân chính phân tích, tui chỉ nói đến lối phê bình văn học như vác mã tấu cùng chó bẹc giê lùng sục Dân oan, “phê bình chỉ điểm” (Phạm Xuân Nguyên) như đám Phong Lê, Nguyễn Văn Lưu, Văn Chinh, Vũ Hạnh, Minh Tâm(Báo Thanh Tra)… Không kể đám dư lợn viên lóc cóc như Tuyên Hóa QĐND,Cẩm Khê ND, Đông La Đông lết gì đấy!