Wednesday, 3 July 2013

The Great Gatsby

Đồng thời mà cả hai bạn trên blog mà mình theo dõi thường xuyên, Nhị LinhHậu khảo cổ đều có entry về Gatsby vĩ đại.



Gatsby là một cuốn sách mà mình đọc đã lâu và rất thích. Tiếp theo đó mình đọc The Last Tycoon, cũng vô cùng thích thú. Vì thế, F. S. Fitzgerald nằm trong số tác giả cổ điển yêu thích của mình, mà mình có kế hoạch phải tìm đọc đầy đủ. Tuy vậy, dù đã có Fitzgerald Collected Short StoriesTender is the Night (Mình tạm dịch là Đêm mượt mà) từ lâu nhưng chưa bao giờ mình hoàn tất đọc hai quyển này. Nhưng gần đây mình cũng đọc quyển The Alabama Song, của một tác giả Pháp, chỉ vì sách lấy nhân vật chính là vợ chồng Fitzgerald, F. Scott và Zelda.

Nhờ hai entry nêu trên, hứng thú đối với Fitzgerald có thể sẽ trỗi dậy. Mình sẽ đọc lại The Great Gatsby, và sẽ tìm xem phim mà hai bạn đề cập. Cũng như chính thức chinh phục Collected Stories cùng Tender is the Night. Tại bởi vì cũng có nhiều bạn không thích The Great Gatsby, như bạn này, nên mình cần tìm đọc lại để xem lập luận của bạn ấy ra sao. Phải nói thêm là tuy không đọc bản dịch sau này của Trịnh Lữ, nhưng mình đã hơi ấn tượng xấu nên không tìm đọc bản dịch này nữa, chỉ vì bản dịch của Trịnh Lữ đã dùng ngôn ngữ thời thượng hiện nay khiến mình không thích ngay từ cái tên truyện trở đi Đại gia Gatsby. Hừ, đại gia cái gì chứ.

Monday, 1 July 2013

Quản lý báo chí tại Việt Nam - 2

Bài của Đoan Trang, tiếp phần 2.



Tự do báo chí kiểu Việt Nam (kỳ 2)


Bản tiếng Anh ở phía dưới. Scroll down for the English translation.

Như đã nói trong bài trước, “hơn ai hết, Đảng – mà đại diện ở đây là bộ máy tuyên giáo và an ninh – ý thức được sức mạnh của sự bí mật. Công khai, minh bạch là tự làm mất mặt mình, tự giết mình”. Chính vì vậy, để bảo vệ chế độ, điều tối quan trọng là phải bảo đảm… bí mật, từ bí mật công tác đến an ninh quốc gia. Để làm được điều đó, nguyên tắc căn bản chỉ là “làm tốt công tác tư tưởng” và quản lý báo chí thật chặt chẽ, sát sao.

Quản lý báo chí tại Việt Nam -1

Bài của Đoan Trang, với tựa đề "tự do báo chí" thiết tưởng không phù hợp lắm, đúng ra đây là cái nhìn của người trong cuộc về quản lý báo chí thì đúng hơn.



Tự do báo chí kiểu Việt Nam (kỳ 1)


Bản tiếng Anh ở phía dưới. Scroll down for the English translation.

Theo Báo cáo công tác báo chí năm 2012, do Thứ trưởng Thông tin và Truyền thông Đỗ Quý Doãn trình bày tại Hội nghị cán bộ báo chí toàn quốc triển khai nhiệm vụ năm 2013, “tính đến tháng 2/2013, số lượng cơ quan báo in trên cả nước là 812 với 1084 ấn phẩm. Trong đó, có 197 tờ báo in (84 báo Trung ương, ban, bộ, ngành, đoàn thể, 113 báo địa phương). Trong lĩnh vực thông tin điện tử, 336 mạng xã hội, 1174 trang thông tin điện tử tổng hợp. Cả nước hiện có 67 đài phát thanh, truyền hình Trung ương và địa phương, trong đó có 02 đài quốc gia là Đài Tiếng nói Việt Nam, Đài Truyền hình Việt Nam, 01 đài của ngành (Đài Truyền hình KTS VTC); 64 đài phát thanh và truyền hình địa phương với 172 kênh chương trình phát thanh và truyền hình (99 kênh truyền hình, 73 kênh phát thanh) Về đội ngũ cán bộ báo chí, cả nước hiện có gần 17000 người làm báo chuyên nghiệp được cấp thẻ, 19000 Hội viên Hội nhà báo Việt Nam, sinh hoạt tại các chi hội, liên chi hội...

Sunday, 30 June 2013

Truyền thông, Biển Đông và lòng yêu nước

Bài của Ts. Nguyễn Thị Hậu.

TẢN MẠN VỀ TRUYỀN THÔNG,
BIỂN ĐÔNG VÀ LÒNG YÊU NƯỚC

Nguyễn Thị Hậu

1.
Cách đây không lâu tôi tham gia Ban giám khảo một cuộc thi tìm hiểu về Lịch sử Việt Nam. Người dự thi đủ lứa tuổi đủ thành phần, nghề nghiệp… Tất cả bài viết đều thể hiện sự hiểu biết lịch sử dân tộc và tình yêu đất nước sâu sắc, không bài nào giống bài nào tuy cùng một nội dung, chung một câu hỏi.
Kiến thức của những người dự thi còn thể hiện việc tự rút ra bài học từ những câu chuyện về các sự kiện lớn lao của đất nước, hay đơn giản hơn là cách hành xử của người xưa trong những hoàn cảnh khó khăn: phải lựa chọn giữa việc đứng lên chống ngoại xâm hay cam chịu quỳ gối làm nô lệ? Tin tưởng lựa chọn người hiền tài gánh vác việc nước hay chỉ dựa vào người thân quen mà ít tài kém đức?

Lê Thị Thanh Lâm: Khó nhất là kỹ năng sống với người thân

Bài hay, về quan hệ gia đình, đưa về đây để lưu giữ.

Khó nhất là... kỹ năng sống với người thân

29/06/2013 17:13 (GMT + 7)

TTCT - LTS: Nền nếp truyền thống không cản trở mà có thể giúp con người xây dựng kỷ luật cá nhân và mối quan hệ tình cảm, điều khó nhất trong cuộc sống gia đình hiện nay, được kể qua cuộc trò chuyện với nữ doanh nhân Lê Thị Thanh Lâm - phó tổng giám đốc Saigon Food.

Bà Lê Thị Thanh Lâm - Ảnh nhân vật cung cấp

TIN BÀI LIÊN QUAN

Đảm đang không phải là làm từ A đến Z

* Nhiều người nhận xét tính nhân văn của giới trẻ ngày nay đang “có vấn đề”. Các cô vợ trẻ ai cũng tôn thờ cá tính, tự tin, không biết nội trợ, ích kỷ, không thích chăm sóc người khác. Không hiếm các bà mẹ trẻ cho rằng sự hi sinh của bà, của mẹ xưa kia là lạc hậu. Người lớn trách móc rằng cách nghĩ đó là do các gia đình ngay từ bé đã không chú ý rèn luyện cho các con. Cũng có con gái đang lớn, chị có lo ngại không?
- Lo ngại chứ. Vì cho đến nay thu vén trong gia đình vẫn nhờ bàn tay phụ nữ. Rồi những cô 8X, 9X này sẽ dạy con ra sao... Xu thế chung có nhiều thay đổi, nhưng tôi nghĩ từng gia đình có ý thức dạy con thì sẽ không có vấn đề gì nghiêm trọng.

Friday, 1 March 2013

Xín Mần

Tiếp theo bài 'Trường của em rách nát..." là bài và những hình ảnh cảm động nơi biên cương Xín Mần thuộc tỉnh Hà Giang nơi địa đầu Tổ Quốc, cũng của Mai Thanh Hải.


CAO VÚT XÍN MẦN

Mai Thanh Hải - Mòn chân ở dải biên giới phía Bắc của Hà Giang giáp với Trung Quốc, ở các huyện Quản Bạ, Yên Minh, Đồng Văn, Mèo Vạc bao năm.

Đến đâu cũng toàn đá là đá, đến cây ngô cũng phải hực lên, kéo rễ kiếm từng giọt nước, để mà còi cọc sống, thấy đã vất vả - gian nan đến cùng cực.

Vậy mà anh em Biên phòng tuyến Bắc Hà Giang bảo: "Phía này vẫn đỡ, vì có nhiều khách du lịch lên thăm Cao nguyên đá. Phía Tây, vất vả hơn nhiều và có những Đồn, cả năm có khi chả thấy 1 bóng người lạ!"...

Trường của em rách nát, nằm ở giữa rừng hoang...

Bài của Mai Thanh Hải.

Không thể nói được gì hơn, chỉ biết đau xót.



"TRƯỜNG CỦA EM RÁCH NÁT, NẰM Ở GIỮA RỪNG HOANG"?..

Mai Thanh Hải - Mười mấy năm trước, chuyến công tác đầu tiên trong đời làm báo, lên xã biên giới ở huyện Quản Bạ (Hà Giang), khi đi qua điểm trường nằm ở bản, mình tròn xoe mắt ngạc nhiên khi thấy cái túp lều được gọi là lớp học, nằm trơ trọi giữa tứ bề núi đá trọc lốc.

Từ ngạc nhiên chuyển sang... khâm phục các cô các trò, bởi trường làng mình học ở vùng ngoại thành đất Cảng, ít nhất cũng có bàn ghế gỗ đặt trên nền đất lồi lõm và ít nhất cũng có mái che nắng, tường che mưa, bảng đen để viết, chứ không thông thống, dột nát và trò phải ngồi thân cây, cô dùng tường nứa làm bảng, như trên miền núi...